Bóng tối của dãy núi Răng Quỷ đổ dài xuống thung lũng như những ngón tay gầy guộc của một gã khổng lồ. Chiếc xe tải, giờ đây trông không khác gì một đống sắt vụn được dán băng keo bằng báo giấy, dừng khựng lại bên rìa một con đường mòn mọc đầy rêu xanh. Động cơ xe nấc lên một tiếng khô khốc rồi im lịm, để lại không gian cho tiếng gió rít qua những tán thông già.
Lam run rẩy bước xuống xe, chân cậu chạm vào lớp lá mục ẩm ướt. Cảm giác lạnh lẽo len lỏi qua lớp áo mỏng. Cậu đẩy gọng kính, cố gắng dùng trí nhớ hình ảnh để định vị, nhưng sương mù ở đây dày đặc đến mức làm nhiễu mọi dữ liệu.
"Chú Hùng... chúng ta thoát thật rồi chứ?" Lam thì thầm, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng tối phía sau, nơi Elena và Hội Mắt Đen vừa bị bỏ lại.
Chú Hùng không trả lời. Chú đứng dựa lưng vào thành xe, tay run run lục lọi túi áo hộp để tìm mẩu rượu vang cuối cùng. Chú uống một ngụm lớn, gương mặt đỏ gay vì giận dữ pha lẫn vẻ bơ phờ. Chú nhìn về phía sâu trong rừng, nơi thấp thoáng bóng dáng của những cột đá vỡ nát và những phù điêu Gothic bị thời gian bào mòn.
"Thoát cái gì mà thoát," chú Hùng gầm gừ, giọng khản đặc. "Mày có biết đây là đâu không nhóc? Chúng ta đang đứng ở cửa ngõ của dòng họ Zubrowka. Những kẻ từng xây dựng nên cái quốc gia này trước khi nó trở thành một mớ hỗn độn hơi nước và neon."
Lu nhảy xuống, nó không có vẻ gì là sợ hãi. Ngược lại, chú chó sục nhỏ bé bắt đầu khịt khịt mũi vào một tảng đá lớn nằm ngay cạnh lối vào rừng. Tảng đá đó không phải tự nhiên; nó được đẽo tạc thành hình một con sói đang ngước nhìn mặt trăng, nhưng phần đầu đã bị chặt đứt.
"Kỹ thuật tạc đá này... thuộc thế kỷ 18," Lam tiến lại gần, theo bản năng phóng viên, cậu lấy chiếc máy ảnh Leica ra nhưng rồi lại hạ xuống. "Nhưng nhìn những vết nứt này đi, chúng không phải do tự nhiên. Có người đã cố tình phá hủy toàn bộ các biểu tượng của dòng họ này."
"Dòng họ Zubrowka không chỉ là quý tộc, Lam ạ," chú Hùng đột nhiên hạ giọng, một tông giọng trầm buồn mà Lam chưa từng nghe thấy. "Họ là những người canh giữ. Viên kim cương mày đang cầm... người ta gọi nó là 'Mắt của thần', nhưng với họ, đó là một lời nguyền cần được phong ấn. Và Elena... cô ta từng là một phần của câu chuyện đó, trước khi cô ta chọn tiền bạc và Hội Mắt Đen."
Lam cảm thấy viên đá trong túi khoác nóng lên. Cậu lấy nó ra. Dưới ánh trăng mờ ảo, viên kim cương xanh không tỏa sáng rực rỡ mà lại ánh lên một màu xanh sẫm đục ngầu, như một con mắt đang giận dữ.
"Chú nói cô ta là người cũ... chú cũng là một phần của dòng họ này sao?" Lam hỏi, sự logic trong đầu cậu bắt đầu xâu chuỗi: kỹ năng lái mọi loại động cơ của chú Hùng, sự am hiểu địa hình bí mật, và cả hình xăm mỏ neo cổ trên tay chú.
Chú Hùng cười khẩy, một nụ cười cay đắng. "Tao chỉ là một gã đào ngũ thôi, nhóc. Một gã canh cửa đã bỏ vị trí để đi uống rượu và lái xe tải. Nhưng có vẻ như cái báu vật này không muốn để tao yên thân."
Đột nhiên, Lu sủa lên một tiếng sắc lạnh. Nó không nhìn vào rừng, mà nhìn lên phía những tán cây phía trên đầu họ. Lam ngước mắt lên và suýt chút nữa thì ngã ngửa.
Giữa những tán thông già, hàng chục thiết bị kỳ lạ trông như những con mắt cơ khí khổng lồ đang treo lơ lửng bằng dây cót. Chúng không phải flycam hiện đại, mà là những quả cầu đồng thau với các bánh răng quay lách cách, thấu kính của chúng đều đang chĩa về phía Lam và chú Hùng.
"Công nghệ lai của Zubrowka," Lam thì thầm, trí não cậu hoạt động điên cuồng. "Những thiết bị giám sát bằng dây cót này có thể hoạt động hàng trăm năm mà không cần điện. Có ai đó đang nhìn chúng ta."
Rắc!
Một tiếng cành khô gãy vang lên từ phía sau tảng đá đầu sói. Lu đứng hình, tai dựng đứng. Theo quy luật, Lam biết con chó này sẽ bỏ chạy nếu thấy nguy hiểm, nhưng lần này Lu lại tiến lên phía trước, răng nhe ra đầy đe dọa.
Từ trong bóng tối, một bóng người cao lớn bước ra. Hắn mặc một bộ quân phục Hoàng gia Zubrowka cũ kỹ, ngực đeo đầy những huy chương gỉ sét. Nhưng gương mặt hắn lại bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ sắt kiểu Steampunk với một con mắt kính lồi.
"Đại tá Victor?" Chú Hùng lẩm bẩm, tay nắm chặt cái chảo gang.
"Hùng 'Gấu già'," người đàn ông đeo mặt nạ sắt cất tiếng, giọng ồm ồm như phát ra từ một cái hang sâu. "Anh mang theo một phóng viên tập sự và một con chó sục để quay lại đây sao? Hay là anh mang theo 'Trái Tim Của Biển' để kết thúc những gì anh đã bắt đầu?"
Lam run rẩy, cậu cảm thấy mình đang đứng giữa một bàn cờ chính trị cổ xưa mà cậu chẳng hiểu chút luật chơi nào. "Chúng tôi... chúng tôi chỉ vô tình..."
"Trong vùng đất này không có gì là vô tình cả, chàng trai trẻ," Victor bước lại gần, ánh trăng phản chiếu lên chiếc mặt nạ sắt trông thật đáng sợ. "Hội Mắt Đen đang ở sau lưng các người. Phe Đảo chính đang ở phía trước. Và bí mật của dòng họ Zubrowka thì nằm dưới chân các người."
Hắn chỉ tay xuống lớp lá mục. Lam nhìn xuống và nhận ra họ đang đứng trên một cánh cửa hầm khổng lồ bằng đồng, ẩn dưới lớp đất đá. Trên cánh cửa đó là những bánh răng cơ khí phức tạp đang bắt đầu chuyển động dưới tác động từ từ trường của viên kim cương.
"Muốn sống sót qua đêm nay, các người phải vào trong," Victor nói, giọng đanh lại. "Nhưng hãy nhớ lấy quy luật của Zubrowka: Những kẻ quá tham lam sẽ bị báu vật phản đòn. Cậu phóng viên, cậu có chắc là tâm thế của cậu đủ sạch để giữ lấy thứ đó không?"
Lam nhìn chú Hùng, rồi nhìn Lu. Chú chó sục nhỏ bé bỗng nhiên cúi xuống, nó vừa tìm thấy một thứ gì đó lấp lánh dưới lớp lá — một chiếc chìa khóa đồng cổ có hình dáng kỳ lạ. Lu ngậm chiếc chìa khóa, đưa mắt nhìn Lam như muốn bảo: Vào thôi, đứng đây nộp mạng cho Elena à?
Tiếng trực thăng của Hội Mắt Đen bắt đầu gầm rú từ phía xa. Ánh đèn tầm soát quét qua những ngọn cây thông.
"Vào trong! Nhanh lên!" Chú Hùng hét lớn, túm lấy vai Lam đẩy về phía cánh cửa hầm đang từ từ hé mở, tỏa ra mùi của bụi bặm và những bí mật đã bị chôn vùi hàng thế kỷ.