MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng chạm vào viên Kim Cương đó!Chương 10: Trinh thám giữa chợ đêm: Tìm kiếm kẻ môi giới thông tin

Đừng chạm vào viên Kim Cương đó!

Chương 10: Trinh thám giữa chợ đêm: Tìm kiếm kẻ môi giới thông tin

1,382 từ · ~7 phút đọc

Tiếng súng nổ chát chúa trong tiệm đồng hồ của bà Marta như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào bầu không khí đặc quánh hơi nước của Oakhaven. Chiếc chảo gang của chú Hùng bay vút đi, chuẩn xác nện vào cổ tay gã sát thủ đang lăm lăm khẩu súng bắn tia hồng ngoại, khiến viên đạn tiếp theo găm thẳng vào một chiếc đồng hồ quả lắc mạ vàng, làm tung tóe những bánh răng tinh xảo.

"Chạy đường cửa sau! Mau!" Bà Marta hét lên, tay vặn mạnh một núm xoay ẩn dưới kệ tủ.

Bức tường phía sau tiệm đồng hồ xoay tròn, lộ ra một lối đi hẹp dẫn thẳng xuống khu chợ đêm dưới lòng đất của thị trấn. Lam túm lấy chiếc lồng Faraday chứa viên kim cương, còn chú Hùng xách cổ Lu lôi đi khi con chó vẫn còn đang tiếc rẻ nhìn theo cái đuôi của gã sát thủ vừa bị hạ gục.

Cả ba lao xuống cầu thang gỗ mục nát, bỏ lại phía sau tiếng gầm rú của những gã người áo đen và tiếng tích tắc dồn dập của hàng ngàn chiếc đồng hồ đang đếm ngược như một quả bom hẹn giờ.

Chợ đêm Oakhaven không dành cho những kẻ yếu tim. Dưới những vòm cầu đá cổ xưa, hàng trăm gian hàng dựng tạm bằng gỗ và bạt nylong bốc lên mùi hôi của mỡ cừu, dầu máy và mùi thư tín cũ. Những biển quảng cáo neon rực rỡ treo lủng lẳng trên đầu, hắt ánh sáng tím ngắt và hồng rực lên gương mặt của những kẻ đào tẩu, buôn lậu cổ vật và những tay môi giới thông tin khét tiếng.

"Chúng ta phải tìm được 'Cáo Già' Boris," chú Hùng vừa đi vừa thở dốc, mắt cảnh giác nhìn quanh. "Hắn là kẻ duy nhất biết cách đưa người ra khỏi biên giới Zubrowka mà không bị radar của cảnh sát Hoàng gia quét trúng."

"Nhưng chúng ta không có tiền," Lam lo lắng đẩy gọng kính, cuốn sổ tay nát bấy của cậu đã ướt sũng vì hơi nước. "Chú đã tiêu những đồng xu cuối cùng vào chai rượu vang rẻ tiền ở bến tàu rồi."

"Tiền không phải là thứ duy nhất có giá trị ở đây, nhóc con," chú Hùng nhếch mép, "Boris ham mê những thứ kỳ lạ. Và mày thì đang cầm một đống dữ liệu sống trong đầu đấy."

Họ len lỏi qua đám đông hỗn tạp. Những chiếc xe ngựa chở than chen chúc cùng những chiếc mô tô ba bánh độ chế dị hợm. Lam cố gắng vận dụng kỹ năng "máy quét dữ liệu". Cậu không nhìn vào hàng hóa, cậu nhìn vào môi của những kẻ đang thầm thì trong các góc tối.

“...ba người... một già một trẻ... một con chó sục... giá treo đầu 50.000 Zubrow...”

Lam lạnh sống lưng. "Chú Hùng, họ đang bàn tán về chúng ta. Mức giá treo thưởng đã tăng gấp đôi."

"Kệ mẹ chúng nó," chú Hùng gầm gừ. "Lu! Tìm mùi của Boris đi!"

Lu khịt khịt mũi. Nó không tìm mùi người, nó tìm mùi thuốc thuốc lào nồng nặc trộn với hương quế – đặc điểm nhận dạng không thể lẫn vào đâu được của Boris. Nó dắt cả nhóm đến một gian hàng nhỏ nằm khuất sau đống linh kiện máy bay cũ. Một gã đàn ông gầy gò với chòm râu dê dài, đang ngồi chễm chệ trên một chiếc ghế bọc da báo, tay vân vê một chiếc máy ảnh hồng ngoại đời đầu.

"Boris!" Chú Hùng đập mạnh tay xuống bàn. "Tao cần một chuyến tàu đi về phía Nam. Ngay đêm nay."

Gã râu dê ngước nhìn, đôi mắt ti hí lướt qua bộ dạng nhếch nhác của cả ba rồi dừng lại ở chiếc lồng Faraday trên tay Lam. Hắn mỉm cười, để lộ những chiếc răng bọc vàng.

"Hùng 'Gấu già'. Anh vẫn còn sống để mà gây rắc rối à? Hội Mắt Đen vừa chiêu đãi tôi một bữa tiệc thông tin về anh đấy. Họ bảo anh đang giữ 'Trái Tim Của Biển'."

"Đừng có nghe lũ khốn đó," chú Hùng nghiến răng. "Tao chỉ muốn rời khỏi đây."

"Rời khỏi đây?" Boris cười khẩy. "Chuyến tàu Xuyên Zubrowka sẽ khởi hành trong hai tiếng nữa. Nhưng vé tàu không thanh toán bằng tiền mặt. Tôi muốn một thứ mà Hội Mắt Đen đang săn lùng."

Boris chỉ tay vào chiếc máy ảnh Leica trên cổ Lam. "Tôi nghe nói trong chiếc máy đó có những tấm ảnh chụp lại bản đồ mật mã của Thư viện Vĩnh Cửu. Đưa nó cho tôi, và anh có vé."

Lam siết chặt chiếc máy ảnh. Đó là vật bất ly thân, là bằng chứng duy nhất để cậu hoàn thành bài báo đời mình. "Không thể được. Đây là sự thật lịch sử!"

"Sự thật không cứu được mạng cậu đâu, nhóc," Boris lạnh lùng nói.

Đúng lúc đó, Lu chợt lách vào gầm bàn của Boris. Nó không tìm thấy vàng, nhưng nó lại lôi ra được một mảnh giấy da cũ kỹ nằm trong túi rác của lão râu dê. Lu mang mảnh giấy đến đặt trước mặt Lam, đôi mắt nó nheo lại như thể đang ra hiệu.

Lam cầm mảnh giấy lên. Bằng trí nhớ hình ảnh đáng kinh ngạc, cậu nhận ra đây không phải là giấy rác. Đó là một phần của sơ đồ điều hành nhà ga Oakhaven, với những dòng ghi chú bằng mực tàng hình mà chỉ có ánh đèn flash của máy ảnh Leica mới có thể làm hiện rõ.

"Khoan đã," Lam đột ngột lên tiếng, giọng cậu bình tĩnh lạ thường. "Ông Boris, ông không cần tấm ảnh của tôi. Ông đang cần giải mã cái này để mở lối đi tắt vào toa hạng sang của tàu Xuyên Zubrowka mà không bị kiểm tra, đúng không?"

Boris sững người, nụ cười trên môi gã tắt ngấm. "Làm sao cậu biết?"

"Tôi là một phóng viên," Lam đẩy kính, lấy lại vẻ tự tin vốn có. "Và tôi vừa đọc môi của thuộc hạ ông đang đứng đằng sau kia. Ông đang bị Phe Đảo chính đe dọa vì làm mất chìa khóa vạn năng của nhà ga. Nếu ông đưa chúng tôi lên tàu, tôi sẽ giải mã toàn bộ sơ đồ này cho ông trong vòng 30 giây."

Chú Hùng nhìn Lam với ánh mắt kinh ngạc, rồi quay sang Boris: "Nghe thấy chưa? Nhóc của tao là một thiên tài giải mã. Một là ông có cả hai, hai là ông không có gì cả khi Hội Mắt Đen ập đến đây."

Boris im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu. "Được rồi. 30 giây. Nếu cậu sai, tôi sẽ ném cả ba xuống dòng kênh ngầm."

Lam trải mảnh giấy ra, trí não cậu xoay chuyển như những bánh răng của Zubrowka. Cậu không cần bút, cậu chỉ cần nhìn. Những ký tự rời rạc bắt đầu kết nối thành một bài thơ cổ:

“Khi mặt trăng đứng bóng trên đỉnh tháp chuông, Bánh răng thứ ba sẽ quay ngược chiều gió, Kẻ môi giới tìm thấy lối đi trong sương mù đỏ...”

"Mật mã là 3-9-1-2," Lam dõng dạc. "Đó là giờ xuất phát bí mật của toa hàng lậu."

Boris kiểm tra đồng hồ, mặt gã tái đi. "Đúng là thiên tài... hoặc là một gã điên."

Lão râu dê vội vã đưa cho chú Hùng ba tấm thẻ bằng đồng có dập nổi hình con tàu hơi nước. "Đi ngay lối sau gian hàng. Chuyến tàu sẽ không đợi ai đâu. Và nhớ lấy, đừng chạm vào viên kim cương khi đang ở trên tàu, từ trường của nó sẽ làm hỏng hệ thống thắng hơi nước đấy!"

Cả nhóm vừa chạy đi thì từ đầu chợ đêm, những tiếng nổ lớn lại vang lên. Ánh sáng neon tím ngắt bị thay thế bởi ánh đèn pin cực mạnh của sát thủ Hội Mắt Đen.

"Chúng ta đi đâu bây giờ chú?" Lam hỏi giữa tiếng hỗn loạn.

"Lên nóc tàu!" Chú Hùng hét lên. "Đó là nơi duy nhất chúng ta có thể trốn nếu không muốn bị kiểm tra vé!"

Lam tái mặt. "Cháu... cháu đã nói là cháu sợ độ cao chưa nhỉ?"

"Câm mồm và leo lên!"