MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng chạm vào viên Kim Cương đó!Chương 9: Thị trấn sương mù: Nơi mọi người đều có bí mật

Đừng chạm vào viên Kim Cương đó!

Chương 9: Thị trấn sương mù: Nơi mọi người đều có bí mật

1,162 từ · ~6 phút đọc

Chiếc thủy phi cơ Junkers Ju 52 lướt đi như một bóng ma xám xịt xuyên qua những tầng mây đặc quánh. Tiếng động cơ gầm rú nãy giờ đã chuyển sang tiếng rên rỉ mệt mỏi. Chú Hùng mím chặt môi, đôi bàn tay gân guốc ghì chặt cần lái, mắt dán vào màn sương đục ngầu phía trước.

"Hạ độ cao ngay, chúng ta không còn nhiều nhiên liệu đâu!" Lam hét lên, tay bám chặt vào thành ghế khi máy bay bắt đầu chao đảo dữ dội. "Theo tính toán, nếu chúng ta không thấy mặt đất trong 3 phút tới, chúng ta sẽ hạ cánh bằng... trọng lực thuần túy!"

"Bớt cái mồm thối lại đi nhóc!" Chú Hùng gầm gừ, nhưng trán chú đã lấm tấm mồ hôi. "Thị trấn Oakhaven nằm ngay dưới thung lũng này. Sương mù ở đây dày đến mức ngay cả chim cũng phải đi bộ, nhưng nó là tấm khiên tốt nhất để chặn lũ 'Mắt Đen'."

Đột nhiên, một khoảng trống hiện ra giữa màn sương. Bên dưới là một thung lũng hẹp, nơi những tòa nhà kiến trúc Gothic u ám đan xen với những ống khói nhà máy khổng lồ đang nhả hơi nước trắng xóa. Những biển quảng cáo Neon màu hồng và xanh tím của thập niên 90 nhấp nháy một cách lạc quẻ trên những bức tường gạch cổ kính.

"Bám chắc!" Chú Hùng hét lớn.

Chiếc thủy phi cơ lao xuống mặt hồ phẳng lặng như gương nằm ở rìa thị trấn. Rầm! Cú va chạm mạnh đến mức Lam tưởng như xương cốt mình vừa rời ra. Nước bắn tung tóe lên kính buồng lái. Chiếc máy bay lướt đi một quãng dài rồi dừng hẳn lại sát một bến tàu bằng gỗ mục nát.

Sự im lặng bao trùm. Lu, sau khi đánh chén xong miếng xúc xích khô "thập kỷ", khẽ ợ một cái rồi ung dung nhảy từ cửa sổ máy bay xuống bến tàu, lắc mình cho ráo nước. Nó nhìn quanh với vẻ mặt của một vị hoàng đế vừa đặt chân đến lãnh thổ mới.

Lam bước xuống, cảm nhận làn không khí lạnh buốt mang theo mùi dầu máy và than đá. "Oakhaven... Nơi này trông như một bức tranh bị vẽ dở của hai thế kỷ khác nhau vậy."

"Đừng có đứng đó mà thẩm mỹ học," chú Hùng lôi từ gầm ghế ra một chiếc túi vải cũ, nhét khẩu súng pháo hiệu vào. "Ở đây, luật lệ là không có luật lệ. Mọi gã râu ria ở đây đều có thể là tai mắt của ai đó. Đi thôi, chúng ta cần tìm một nơi để 'nhốt' cái viên đá này lại trước khi nó làm nổ tung cả thị trấn bằng cái từ trường quái quỷ của nó."

Họ đi bộ vào trung tâm thị trấn. Đường phố Oakhaven hẹp và quanh co, lát bằng đá cuội trơn trượt. Những chiếc xe ngựa chở rơm lách qua những chiếc xe hơi chạy bằng động cơ hơi nước đang nhả khói mù mịt. Người dân ở đây mặc những bộ đồ tối màu, mũ phớt sụp thấp che khuất mặt, và hầu như ai cũng mang theo một thiết bị cơ khí nào đó trên người: một chiếc đồng hồ túi to bằng nắm tay, hay một chiếc tai nghe đồng thau kỳ dị.

"Nhìn kìa," Lam thì thầm, chỉ vào một bảng thông báo điện tử nhấp nháy. Hình ảnh của cậu và chú Hùng — cắt ra từ camera an ninh ở cửa hàng tiện lợi — đang hiện lên với dòng chữ: Truy nã: Những kẻ khủng bố đánh cắp di vật quốc gia. Thưởng lớn.

"Tuyệt vời," chú Hùng mỉa mai. "Tao vừa được nâng cấp từ lão già nát rượu lên tội phạm quốc gia. Hy vọng là cái giá treo cổ ở đây được bôi mỡ cẩn thận."

Lu đột nhiên khựng lại trước một cửa hiệu cũ kỹ có tấm biển gỗ hình một chiếc bánh răng bị gãy. Nó sủa nhỏ hai tiếng, đuôi vẫy tít mù. Khứu giác của nó không ngửi thấy mùi thịt nướng, mà là một mùi kim loại rất đặc biệt: mùi của dầu bảo quản máy ảnh.

"Tiệm kim hoàn và cơ khí cổ của bà già Marta," chú Hùng nheo mắt. "Bà ta nợ tao một mạng từ thời chiến tranh biên giới. Vào thôi."

Bên trong tiệm tối mờ và sực mùi tinh dầu. Hàng ngàn chiếc đồng hồ treo tường tích tắc tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn. Một người phụ nữ nhỏ nhắn với mái tóc bạc trắng, đeo một chiếc kính lúp gắn trên gọng đồng, ngẩng đầu lên.

"Hùng 'Gấu già'? Tôi tưởng anh đã chết dưới gầm một chiếc xe tải nào đó ở phương Nam rồi chứ?" Bà Marta nói, giọng khô khốc như tiếng bánh răng khô dầu.

"Tôi định thế, nhưng thằng nhóc này và con chó của nó không cho tôi yên," chú Hùng hất hàm về phía Lam.

Lam đặt chiếc hộp chì chứa viên kim cương lên bàn. "Chúng cháu cần một cách để che giấu từ trường của thứ này. Nó đang thu hút kẻ thù như mật ong thu hút ruồi."

Bà Marta nheo mắt nhìn chiếc hộp, rồi nhìn sang Lam. "Phóng viên à? Cậu có vẻ có 'tâm thế sạch' đấy, nhưng trong cái thị trấn sương mù này, sự sạch sẽ là thứ dễ bị vấy bẩn nhất."

Bà cầm chiếc chìa khóa đồng mà Lu đã tìm thấy ở bìa rừng, ướm thử vào một ổ khóa trên bàn. Cạch. Một ngăn bí mật mở ra, bên trong là một thiết bị trông như một chiếc lồng Faraday mini được chạm trổ hoa văn tinh xảo.

"Để nó vào đây. Nó sẽ tạm thời 'ngủ yên'. Nhưng hãy cẩn thận," bà Marta cảnh báo. "Ở Oakhaven, sương mù không chỉ che giấu lối đi, nó còn che giấu cả những kẻ phản bội. Có một người vừa đến đây hỏi về các người cách đây mười phút."

"Ai?" Chú Hùng hỏi, tay siết chặt quai túi.

Bà Marta nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù đang cuộn lại thành những hình thù quái dị. "Một gã đàn ông mặc vest đen, đeo một chiếc nhẫn bạc hình mắt người. Hắn không đi một mình."

Bên ngoài, tiếng còi tàu hơi nước vang lên chói tai từ phía nhà ga. Lu bỗng đứng dựng lông cổ, nhìn chằm chằm vào bóng tối phía sau những chiếc đồng hồ đại sảnh. Từ trong góc khuất, một tia đỏ hồng ngoại quét qua ngực Lam.

"Nằm xuống!" Chú Hùng hét lớn, vung cái chảo gang mang theo từ trên máy bay ném mạnh về phía góc phòng.

Choảng!

Một tiếng kêu đau đớn vang lên, kéo theo đó là tiếng nổ của đạn giảm thanh xuyên qua những chiếc đồng hồ gỗ. Cuộc trốn tìm ở Thị trấn sương mù đã kết thúc sớm hơn họ tưởng.