MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Để Hàng Xóm Biết Bí Mật Của Bạn!Chương 1: ĐI TÌM SỰ BÌNH YÊN TRONG KHU TẬP THỂ CŨ

Đừng Để Hàng Xóm Biết Bí Mật Của Bạn!

Chương 1: ĐI TÌM SỰ BÌNH YÊN TRONG KHU TẬP THỂ CŨ

1,175 từ · ~6 phút đọc

Trần Vũ luôn tin rằng, sự xa xỉ nhất của một người trưởng thành sống giữa lòng đô thị chính là sự im lặng. Đó là lý do anh quyết định dọn ra khỏi căn chung cư cao cấp ở trung tâm — nơi mà tiếng còi xe và tiếng nhạc xập xình từ các quán bar tầng thượng luôn tra tấn màng nhĩ anh mỗi đêm — để tìm đến khu tập thể Thành Công này.

Đây là một khu nhà ba tầng xây từ những năm tám mươi, tường vôi vàng ố đã bong tróc lộ ra những hàng gạch đỏ như những vết sẹo thời gian. Những đường dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng trên đầu, và những lồng sắt “chuồng cọp” vươn ra khỏi ban công chất đầy những chậu hoa mười giờ và hành lá. Vũ hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi nắng hanh xen lẫn mùi cơm cháy từ một gian bếp nào đó.

“Đúng rồi, đây chính là nơi dành cho mình,” Vũ thầm nghĩ, tay đẩy gọng kính cận. Một nhà văn trinh thám cần sự tĩnh mịch để nuôi dưỡng những âm mưu trên trang giấy, và nơi này dường như đã bị thời gian lãng quên.

Vũ khệ nệ bê thùng sách cuối cùng lên tầng ba. Căn hộ số 302 nằm cuối hành lang, một vị trí đắc địa cho những kẻ tôn thờ chủ nghĩa cá nhân. Anh vừa đặt thùng đồ xuống, định rút chìa khóa thì một âm thanh lạ vang lên.

Lẹt xẹt... lẹt xẹt...

Tiếng dép lê ma sát trên nền xi măng mỗi lúc một gần. Vũ cứng người. Theo bản năng của một người ngại giao tiếp, anh vội vàng xoay chìa khóa, nhưng cái ổ khóa cũ kỹ dường như đang trêu ngươi anh, nó kẹt cứng.

“Ô kìa, anh là người mới dọn đến nhà 302 đấy à?”

Một giọng nữ lanh lảnh, cao vút vang lên ngay sát sườn. Vũ giật bắn mình, suýt nữa thì đánh rơi chùm chìa khóa. Anh xoay người lại, bắt gặp một cô gái trẻ mặc chiếc áo thun hồng quá khổ, tóc búi củ tỏi cao ngất ngưởng, trên tay đang xách một túi rác to đùng và... một quả ổi đang ăn dở.

Vũ gật đầu nhẹ, không nhìn thẳng vào mắt cô: “Chào cô. Tôi mới chuyển đến.”

Cô gái không hề có ý định rời đi. Cô tiến lại gần thêm một bước, đôi mắt sáng quắc như đèn pha ô tô quét từ đầu đến chân Vũ, dừng lại ở cánh tay anh — nơi có một vết đen dài hiện ra dưới lớp áo sơ mi xắn cao.

“Ui chao, anh xăm hình à? Nhìn giống con rết thế? Anh làm nghề gì mà trông bí hiểm vậy? Đầu gấu hoàn lương hay là...?”

Vũ nhìn xuống tay mình, thở dài: “Đây là mực bút bi. Tôi viết lách nên bị dính thôi.”

“À, nhà văn! Thảo nào trông mặt anh cứ nghệt ra như đang rình rập ai ấy,” cô gái cười hì hì, thản nhiên cắn một miếng ổi giòn tan. “Tôi là Linh, ở ngay phòng 301 bên cạnh nhé. Có gì cứ gọi tôi, tôi biết hết từ chuyện ông Sáu bảo vệ mất răng cửa đến chuyện bà Lan tầng dưới vừa mua cái nồi chiên không dầu đời mới nhất.”

Vũ cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Anh chưa kịp đáp lời thì Linh đã liếc mắt vào bên trong căn hộ của anh qua khe cửa hẹp.

“Anh chưa có vợ đúng không? Nhìn đống thùng toàn sách là biết độc thân vui tính rồi. Mà anh lưu ý nhé, vòi nước nhà 302 hay bị rỉ lắm, muốn sửa thì đừng gọi thợ ngoài, cứ bảo tôi, tôi chỉ cho chỗ chú Tư ở đầu ngõ, rẻ mà chất lượng.”

“Cảm ơn cô Linh, tôi tự lo được,” Vũ nói nhanh, cuối cùng cũng vặn được ổ khóa.

“Ấy, đừng gọi cô nghe già chết! Cứ gọi là Linh được rồi. Mà anh tên gì nhỉ? Để tôi còn báo cáo với bố tôi, bố tôi là tổ trưởng ở đây đấy. Anh chuyển đến là phải đăng ký tạm trú tạm vắng, không là công an khu vực sờ gáy ngay...”

“Trần Vũ. Chào nhé!”

Vũ không đợi cô nói hết câu, anh lách người vào trong và đóng sầm cửa lại. Anh tựa lưng vào cánh cửa gỗ, tim đập thình thịch như vừa thoát khỏi một vụ rượt đuổi trong phim hành động. Bên ngoài, tiếng dép lê của Linh vẫn còn nấn ná thêm vài giây, kèm theo tiếng lầm bầm: “Chà, anh chàng này có vẻ khó ở nhỉ? Để xem chịu nhiệt được bao lâu.”

Vũ thở phào, đi về phía cửa sổ. Anh mở tung cánh cửa gỗ ra để đón chút gió trời. Thế nhưng, đập vào mắt anh không phải là một khoảng không gian bao la tĩnh lặng, mà là ban công nhà Linh bên cạnh, chỉ cách chưa đầy một mét.

Linh đã đứng đó từ bao giờ, đang vắt một chiếc khăn mặt lên dây phơi. Thấy Vũ, cô vẫy tay nhiệt tình như thể cả hai là bạn thâm giao từ kiếp trước:

“Anh Vũ ơi! Anh có ăn gà rang muối không? Mẹ tôi mới gửi ở quê lên nhiều lắm, tí tôi bưng sang cho một bát nhé!”

Vũ vội vàng khép rèm lại, miệng lẩm bẩm châm ngôn sống của mình như một lời chú giải hạn: “Thế giới của mình chỉ cần Wi-Fi và sự im lặng... Thế giới của mình chỉ cần Wi-Fi và sự im lặng...”

Nhưng trong cái tĩnh lặng mà anh hằng mơ ước, giờ đây lại văng vẳng tiếng tivi nhà ai đó đang xem thời sự, tiếng trẻ con khóc thét đòi ăn ở tầng dưới, và hơn hết là tiếng cười nói huyên náo của cô hàng xóm “Camera chạy bằng cơm” ngay vách tường bên cạnh.

Vũ nhìn căn phòng trống huếch trống hoác, chợt nhận ra rằng sự yên bình mà anh tìm kiếm có lẽ đã bị chặn đứng ngay từ cổng khu tập thể rồi.

Đêm đó, Vũ ngồi trước màn hình laptop, gõ những dòng đầu tiên cho chương mới của cuốn tiểu thuyết kinh dị: “Hắn đứng trong bóng tối, chờ đợi một sự im lặng tuyệt đối để ra tay. Nhưng bỗng nhiên, một tiếng gõ cửa vang lên...”

Cộc! Cộc! Cộc!

Vũ giật nảy mình, suýt nữa thì đổ nhào ly cà phê lên bàn phím.

“Anh Vũ ơi! Tôi để bát gà rang muối ở cửa nhé! Ăn lúc nóng cho ngon, để nguội nó dai như dây giày đấy!”

Vũ nhìn ra cửa, rồi nhìn lại màn hình máy tính. Anh thở dài, lầm bầm: “Kinh dị thật sự là đây chứ đâu.”

Hành trình tìm kiếm sự bình yên của Trần Vũ chính thức bắt đầu bằng một bát gà rang muối thơm phức và một cô hàng xóm không bao giờ biết đến khái niệm “khoảng cách cá nhân”.