Đêm đầu tiên ở khu tập thể Thành Công không hề lãng mạn như Trần Vũ tưởng tượng. Thay vì tiếng dế mèn hay gió lùa qua kẽ lá, anh bị bao vây bởi tiếng ngáy đều đặn của ông Sáu bảo vệ dưới cổng vọng lên và tiếng động cơ của những chiếc xe máy cũ đi làm ca đêm về muộn.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp rèm cửa mỏng manh, Vũ cố lờ đi tiếng loa phường đang dõng dạc thông báo về lịch tiêm chủng định kỳ. Anh kéo chăn trùm kín đầu, thầm nhủ chỉ cần ngủ thêm năm phút nữa thôi. Nhưng đời không như là mơ, và hàng xóm của anh thì không nằm trong danh sách những người biết tôn trọng giấc ngủ của người khác.
Rầm! Rầm! Rầm!
Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc, đi kèm với đó là một giọng nói không thể lẫn vào đâu được.
“Anh Vũ ơi! Anh Vũ dậy chưa? Ngủ nướng là không tốt cho đại tràng đâu nhé!”
Vũ bật dậy, tóc tai bù xù, đôi mắt kính cận suýt chút nữa thì rơi khỏi bàn đầu giường. Anh hầm hầm bước ra cửa, định bụng sẽ tuôn một tràng về quyền riêng tư và phép lịch sự tối thiểu. Nhưng khi vừa mở cửa, một luồng nhiệt năng lượng tích cực từ Lê Linh đã hất văng mọi sự bực dọc của anh ra phía sau.
Linh đứng đó, rạng rỡ như một đóa hoa hướng dương vừa hái trộm từ ban công nhà ai. Cô mặc bộ đồ bộ thun lạnh màu xanh neon chói mắt, tay cầm một cuốn sổ và một cây bút chì đang gặm dở.
“Chào buổi sáng hàng xóm! Tôi sang giúp anh làm hộ khẩu… à không, cập nhật dữ liệu dân cư tầng ba,” Linh liến thoắng, không đợi mời đã tự giác lách người qua nách Vũ để bước vào nhà. “Chà, anh tối giản thật đấy. Một cái bàn, một cái máy tính, một đống sách. Anh không có nổi một cái tivi à? Hay anh là kiểu người sống trên mây?”
Vũ đứng hình mất năm giây, cánh tay vẫn đang giữ tay nắm cửa trở nên thừa thãi. Anh xoay người lại, khoanh tay trước ngực, cố giữ tông giọng lạnh lùng nhất có thể:
“Linh này, tôi nhớ là hôm qua tôi đã giới thiệu tên rồi. Và tôi không nghĩ mình cần phải khai báo danh sách nội thất với cô.”
“Ôi dào, anh cứ quan trọng hóa vấn đề,” Linh ngồi bệt xuống một thùng các-tông chưa khui, bắt đầu lật mở cuốn sổ. “Tôi hỏi hộ bố tôi thôi. Bố tôi là tổ trưởng, ông ấy bận đi đánh cờ ngoài đầu ngõ rồi nên tôi làm thay. Nào, Trần Vũ, hai mươi bảy tuổi, nghề nghiệp: Nhà văn. Anh viết truyện gì? Ngôn tình sướt mướt hay truyện kiếm hiệp đánh nhau bùm chát?”
Vũ thở dài, ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng: “Trinh thám kinh dị. Cô hài lòng chưa?”
Linh tròn mắt, cây bút chì suýt rơi khỏi miệng: “Kinh dị á? Thảo nào trông anh cứ u ám như cái hành lang lúc mất điện ấy. Thế anh có hay lấy người thật việc thật làm mẫu không? Ví dụ như vụ bà Lan tầng dưới bị mất con gà ban đêm, hay chuyện chú Cường shipper hay giao nhầm đồ ấy?”
Vũ day day thái dương: “Tôi cần sự im lặng để làm việc, Linh ạ. Sự im lặng, cô hiểu không?”
“Hiểu chứ! Im lặng là vàng mà,” Linh gật đầu lia lịa, nhưng cái miệng vẫn không có dấu hiệu dừng lại. “Nhưng ở đây không có vàng đâu, chỉ có 'thông tin' thôi. Anh biết không, khu này nhìn cũ kỹ thế này thôi chứ nhiều drama hơn cả phim dài tập Ấn Độ đấy. Ví dụ nhé, anh đừng có ăn ở hàng bún cá bà Tẹo đầu ngõ, bún thì ngon nhưng bà ấy hay dùng nước lèo từ hôm kia. Còn nếu muốn mua thẻ điện thoại hay trà đá, cứ ra hàng bà Hoa tạp hóa, bà ấy là 'trạm radar' trung tâm, anh muốn biết ai nợ tiền ai cứ hỏi bà ấy.”
Vũ cảm thấy mình như một chiếc điện thoại cũ đang phải tải một ứng dụng nặng hàng chục GB. Anh nhìn Linh, tò mò hỏi một câu mà sau này anh ước gì mình đã không hỏi:
“Tại sao cô lại biết nhiều thứ như thế?”
Linh đắc chí vỗ ngực: “Kỹ năng nghề nghiệp thôi! Tôi làm Content Creator mà. Tôi phải quan sát, phải lắng nghe, phải phân tích thị hiếu quần chúng. Với cả, tôi sống ở đây từ hồi còn quấn tã, cái khu tập thể này có bao nhiêu vết nứt tôi còn thuộc lòng nữa là.”
Nói đoạn, cô đứng dậy, chạy ra phía ban công nhà Vũ.
“Ơ này, ban công nhà anh hướng này là đón nắng sớm tốt lắm đấy. Anh nên trồng mấy chậu hành hay ớt đi, cần thì cứ hái, khỏi phải ra chợ cho tốn tiền. À mà suýt quên, tối nay khu mình họp tổ dân phố đấy, anh nhớ tham gia nhé, có bánh kẹo và trà nóng miễn phí.”
“Tôi không đi đâu,” Vũ dứt khoát.
“Đi đi mà! Anh phải ra mắt các cụ chứ, không các cụ lại tưởng anh là đối tượng khả nghi nào đấy rồi xì xầm thì khổ thân,” Linh nháy mắt, rồi lạch bạch chạy ra cửa. “Bát gà hôm qua ngon không? Nhớ rửa bát xong để trước cửa nhé, tôi qua lấy. Chào nhà văn nhé, chúc anh sớm viết được truyện về… cô hàng xóm xinh đẹp!”
Cánh cửa khép lại, nhưng hơi ấm và tiếng nói của Linh dường như vẫn còn quẩn quanh trong căn phòng nhỏ. Vũ nhìn xuống trang giấy trắng trên máy tính, dòng chữ kinh dị ban tối bỗng nhiên trở nên lạc lõng. Anh vừa mới dọn đến đây để tìm kiếm bóng tối của những âm mưu trinh thám, nhưng hình như số phận lại ném anh vào giữa một biển thông tin và sự nhiệt tình quá mức của một cô nàng “Camera chạy bằng cơm”.
Anh thở dài, cầm chiếc bát không trên bàn đi rửa. Trong đầu anh bỗng vang lên câu nói của cô: “Bún bà Tẹo hay dùng nước lèo từ hôm kia…”
“Chết tiệt,” Vũ lẩm bẩm. “Mình bắt đầu quan tâm đến mấy chuyện vớ vẩn này từ bao giờ vậy?”
Tiếng dép lê lẹt xẹt của Linh vang lên ngoài hành lang xa dần, thay vào đó là tiếng bà Hoa tạp hóa đang cãi nhau với ông Sáu bảo vệ về chuyện ai đã làm vỡ cái ghế nhựa ở sân chung. Một ngày mới ở khu tập thể Thành Công chính thức bắt đầu, và Trần Vũ nhận ra, bản hợp đồng im lặng của anh đã bị xé bỏ ngay từ trang đầu tiên.