Sau một đêm trằn trọc vì tiếng chó sủa ở bãi xe và tiếng ngáy như sấm rền của ông Sáu bảo vệ vọng lên qua khe cửa, Trần Vũ quyết định rằng anh không thể cứ thế này mà đầu hàng. Anh cần một hàng rào bảo vệ, không phải bằng gạch đá, mà bằng các quy tắc.
Sáng thứ Hai, Vũ ngồi vào bàn, nghiêm trang như đang soạn thảo một bản điều ước quốc tế. Anh gõ lạch cạch lên máy tính, in ra một tờ giấy A4 sạch sẽ với tiêu đề: “QUY TẮC CHUNG SỐNG HÒA BÌNH – KHU VỰC TẦNG 3”.
Nội dung rất ngắn gọn nhưng súc tích:
Không gõ cửa sau 8 giờ tối và trước 9 giờ sáng.
Không “ship” đồ ăn khi chưa được yêu cầu (đặc biệt là các món có mùi hành tỏi đậm đặc).
Hạn chế chia sẻ thông tin đời tư không cần thiết.
Khoảng cách giao tiếp tối thiểu là 1,5 mét.
Vũ tự tin dán tờ giấy ngay trước cửa phòng 302. Anh mỉm cười hài lòng, thầm nghĩ cuối cùng mình cũng có thể trở lại với thế giới của những vụ án mạng ly kỳ mà không bị cắt ngang bởi chuyện "nồi chiên không dầu".
Thế nhưng, mười lăm phút sau, một tiếng “Xoẹt” vang lên.
Vũ mở cửa, thấy Lê Linh đang đứng đó, tay cầm tờ giấy của anh, gương mặt biểu lộ sự tò mò tột độ như thể vừa tìm thấy mật mã kho báu. Cô nhìn tờ giấy, rồi nhìn Vũ, rồi lại nhìn tờ giấy.
“Anh Vũ, cái ‘ship đồ ăn’ ở mục số hai là anh đang ám chỉ bát gà rang muối của mẹ tôi đấy à?”
Vũ hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm nghị: “Đó là quy tắc chung cho tất cả mọi người, không riêng gì cô.”
Linh không hề giận, cô tì vai vào khung cửa nhà anh, vò tờ giấy trong tay thành một quả cầu nhỏ rồi thản nhiên tung hứng nó: “Anh viết văn trinh thám nên bị ám ảnh bởi mấy cái luật lệ này đúng không? Ở đây không ai dùng giấy tờ đâu anh ơi. Mà này, mục số bốn ấy, ‘khoảng cách 1,5 mét’... anh định biến hành lang này thành khu vực cách ly à? Thế lúc chú Cường shipper mang đồ đến, anh định dùng sào để nhận hàng chắc?”
Vũ nghẹn lời. Anh chưa kịp phản bác thì từ đầu hành lang, chú Cường shipper đã xuất hiện với một chiếc thùng to tướng trên tay.
“Nhà cô Linh 301 có đơn nhé! Ô kìa, lại giao nhầm sang 302 rồi, hai nhà này cứ sát sàn sạt, tôi nhìn lóa cả mắt.”
Chú Cường đặt cái thùng ngay dưới chân Vũ. Linh nhảy chân sáo lại gần, tiện tay vỗ vai Vũ một cái rõ đau: “Đấy, thấy chưa? Định mệnh đấy! Anh giúp tôi bê vào nhà nhé, đơn này nặng lắm, toàn đồ nghề quay phim của tôi thôi.”
“Tôi có quy tắc...” Vũ yếu ớt nhắc lại.
“Quy tắc là để phá vỡ mà! Giúp tôi đi, tí tôi chỉ cho anh bí mật tại sao ổ khóa nhà anh hay bị kẹt,” Linh nháy mắt, điệu bộ vô cùng lém lỉnh.
Kết quả là, thay vì có một buổi sáng yên tĩnh để viết về kẻ sát nhân giấu mặt, nhà văn Trần Vũ lại đang khom lưng bê một cái thùng đầy đèn led và chân máy ảnh vào căn phòng 301 của đối phương.
Trái ngược với sự ngăn nắp đến mức khô khan của nhà Vũ, phòng của Linh là một “mê cung” của màu sắc. Vải vóc, phụ kiện, đèn đuốc bày la liệt. Trên tường dán kín những tờ ghi chú đầy màu sắc về các ý tưởng video. Vũ cảm thấy như mình vừa bước vào một vũ trụ khác – nơi mà sự hỗn loạn được tôn thờ.
“Này, quy tắc số ba của anh ấy,” Linh vừa khui thùng hàng vừa nói vọng ra, “hạn chế chia sẻ thông tin đời tư. Thế anh không muốn biết tại sao tối qua bà Hoa tạp hóa lại đóng cửa sớm hơn thường lệ à? Chuyện cực kỳ ly kỳ luôn!”
Vũ định quay lưng đi, nhưng trí tò mò của một nhà văn trinh thám đã phản bội anh. Bước chân anh khựng lại: “Tại sao?”
Linh cười đắc thắng. Cô đứng dậy, tiến sát lại gần anh – chắc chắn là chưa đầy 0,5 mét, vi phạm nghiêm trọng mục số bốn trong bản hợp đồng vừa bị vứt xó.
“Bà ấy phát hiện ra ông Sáu bảo vệ lén dùng tủ đông nhà bà ấy để... gửi một túi cá khô từ quê lên. Hai người họ cãi nhau om sòm, bà Hoa dọa sẽ không cho ông Sáu uống trà đá nợ nữa. Anh thấy không, nếu không có tôi kể, làm sao anh biết được nguồn cơn của sự im lặng bất thường tối qua?”
Vũ nhìn cô hàng xóm, nhận ra rằng mọi quy tắc của mình đều trở nên vô dụng trước một chiếc “Loa phát thanh” sống động như thế này. Cô không gõ cửa sau 8 giờ tối, nhưng cô sẽ đứng ở ban công gọi với sang. Cô không ship đồ ăn khi không yêu cầu, nhưng cô sẽ mang sang một quả ổi đã gọt sẵn kèm theo câu chuyện về con mèo nhà bà Lan.
“Thôi được rồi,” Vũ thở dài, đầu hàng vô điều kiện. “Tôi sẽ giúp cô bê chỗ này, nhưng đổi lại, đừng dán thêm bất cứ cái gì lên cửa nhà tôi nữa.”
“Nhất trí! Tôi sẽ không dán giấy, tôi sẽ... ghi nhớ trong đầu,” Linh cười tít mắt, để lộ hai lúm đồng tiền nhỏ xíu.
Vũ quay bước về phòng, nhìn xuống sàn hành lang thấy quả cầu giấy – bản hợp đồng hòa bình của mình – đang nằm cô đơn. Anh nhặt nó lên, định vứt vào thùng rác, nhưng rồi lại khựng lại một chút.
Sống ở khu tập thể này, có lẽ quy tắc quan trọng nhất không phải là im lặng, mà là phải học cách chung sống với những tiếng ồn mang hơi người.
Vũ ngồi lại vào bàn làm việc, nhìn qua cửa sổ. Ban công nhà bên cạnh, Linh đang vừa thử đèn vừa hát nghêu ngao một bản nhạc trẻ đang thịnh hành. Anh đeo tai nghe vào, bật một bản nhạc không lời, nhưng lần này anh không cảm thấy khó chịu nữa.
Trong bản thảo của mình, anh gõ thêm một câu: “Kẻ sát nhân tưởng rằng hắn đã cắt đứt mọi mối liên kết với thế giới, cho đến khi hắn nhận ra, bà hàng xóm đã nhìn thấy hắn... đi đổ rác không đúng giờ.”
Bản hợp đồng im lặng chính thức thất bại, nhưng một chương mới trong cuộc đời của Trần Vũ dường như vừa mới bắt đầu.