MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Để Hàng Xóm Biết Bí Mật Của Bạn!Chương 4: DRAMA BÁT CANH CUA: ĂN THÌ NGON MÀ NGHE KỂ CHUYỆN THÌ MỆT

Đừng Để Hàng Xóm Biết Bí Mật Của Bạn!

Chương 4: DRAMA BÁT CANH CUA: ĂN THÌ NGON MÀ NGHE KỂ CHUYỆN THÌ MỆT

1,051 từ · ~6 phút đọc

Trần Vũ luôn tự hào về khả năng chịu đựng sự cô độc của mình, nhưng anh chưa bao giờ tính toán đến việc dạ dày mình sẽ bị lung lay bởi hương vị của khu tập thể.

Trưa thứ Tư, khi cái nắng oi nồng của đô thị bắt đầu len lỏi qua những tấm rèm, Vũ đang vật lộn với một tình tiết thắt nút trong chương mới. Nhân vật chính của anh đang bị kẹt trong một căn phòng kín, và Vũ cũng cảm thấy mình đang kẹt trong một cơn bế tắc ý tưởng tương tự. Giữa lúc sự im lặng mà anh tôn thờ đang trở nên ngột ngạt, một mùi hương thanh khiết, nồng nàn vị biển và đồng nội bỗng bay qua khe cửa.

Đó là mùi gạch cua xào hành phi thơm nức, quyện với mùi lá lốt và rau đay thanh mát.

Cộc, cộc.

Vũ không cần nhìn qua lỗ nhòm cũng biết ai đang đứng ngoài. Anh mở cửa, và đúng như dự đoán, Lê Linh đang bưng một bát tô sứ chi chít hoa văn kiểu cũ, khói bốc lên nghi ngút.

“Ăn cơm chưa nhà văn? Bố tôi đi họp trên phường, mẹ tôi lại mới gửi cua đồng ở quê lên cho. Một mình tôi ăn không hết, anh giải cứu hộ cái nồi nhé!”

Vũ nhìn bát canh cua đầy ắp gạch vàng ruộm, bên cạnh là một đĩa cà pháo trắng giòn và mấy miếng đậu rán tẩm hành. Sự kiêu hãnh của một kẻ hướng nội bỗng chốc tan thành mây khói trước tiếng cồn cào của dạ dày.

“Tôi... cảm ơn. Để tôi lấy bát của tôi đựng sang.”

“Thôi, anh cứ cầm cả tô đi, tí ăn xong tôi sang lấy lại,” Linh thản nhiên đẩy bát tô vào tay Vũ, rồi chẳng đợi anh cho phép, cô thu mình ngồi xuống bậc thềm cửa nhà anh, vắt chân chữ ngũ. “Ăn đi cho nóng. Vừa ăn tôi vừa kể cho anh nghe vụ này, đảm bảo chất hơn cả truyện trinh thám anh viết.”

Vũ bưng bát canh quay vào bàn, định đóng cửa nhưng Linh đã nhanh tay chặn lại: “Để cửa cho thoáng anh ơi, gió hành lang mát lắm. Anh biết chuyện nhà bà Lan tầng dưới chưa?”

Vũ múc một thìa canh. Vị ngọt lịm của cua đồng, vị mặn mòi của mắm cốt và cái thanh mát của rau đay tan trên đầu lưỡi. Anh nhắm mắt tận hưởng, thực sự là ngon đến mức muốn khóc.

“Chưa,” Vũ đáp ngắn gọn, nhai một miếng cà pháo giòn tan.

“Sáng nay bà Lan mất một chiếc tất,” Linh hạ thấp giọng, vẻ mặt nghiêm trọng như đang bàn về một vụ án quốc gia.

Vũ suýt nghẹn: “Mất một chiếc tất? Cô sang đây chỉ để kể chuyện một chiếc tất?”

“Ấy, đừng có khinh thường nhé! Nếu mất cả đôi thì là do gió thổi bay, nhưng mất đúng một chiếc tất màu đỏ trong khi chiếc kia vẫn còn trên dây phơi, thì đó là vấn đề tâm lý học đấy anh ạ!” Linh hoa chân múa tay. “Tôi đã quan sát từ sáng. Ông Sáu bảo vệ thì không thể, ông ấy chỉ thích đồ ăn. Anh Cường shipper thì càng không. Tôi nghi ngờ là... con Ngáo nhà bà cụ tầng một.”

Vũ vẫn tập trung vào bát canh, nhưng tai anh bắt đầu tự động thu nhận thông tin. “Con mèo đó à?”

“Đúng! Con mèo đó có sở thích kỳ quái là tha đồ lót. Nhưng anh biết bí mật thực sự là gì không? Bà Lan không đi tìm tất, mà bà ấy lại đi mắng ông chồng vì tội ‘giấu đồ để vợ phải đi mua đồ mới’. Thế là hai ông bà cãi nhau suốt từ lúc loa phường chưa tắt. Bí mật ở đây là gì? Là người ta luôn mượn một cái cớ nhỏ nhặt để trút ra những bực dọc to đùng. Nhà văn thấy tôi phân tích tâm lý nhân vật đỉnh không?”

Vũ dừng đũa, nhìn cô hàng xóm đang ngồi ở ngưỡng cửa dưới ánh nắng vàng vọt của hành lang. Linh nói rất nhiều, giọng điệu liến thoắng, nhưng có một sự thật không thể phủ nhận: Cô quan sát cuộc sống bằng một lăng kính rất kỳ lạ. Cô nhìn thấy những vết nứt trong mối quan hệ của một đôi vợ chồng già thông qua một chiếc tất mất tích.

“Ăn ngon thì phải khen một câu chứ, anh cứ im im như thế mẹ tôi ở quê buồn chết,” Linh bĩu môi.

“Rất ngon,” Vũ chân thành nói. “Cảm ơn cô... và mẹ cô.”

“Hì hì, thế là được rồi. Mà anh Vũ này, anh viết truyện đến đoạn nào rồi? Có cần tôi cung cấp thêm tư liệu về ‘Tội ác ở khu tập thể’ không? Ví dụ như vụ ai đó hay để rác nhầm sang cửa nhà người khác ấy?”

Vũ đẩy bát tô đã sạch trơn sang phía Linh: “Thôi, tôi nghĩ bao nhiêu đó là đủ cho một ngày rồi. Nghe cô kể chuyện còn mệt hơn là tôi tự đi phá án.”

Linh đứng dậy, cầm lấy bát tô, cười hì hì: “Thấy chưa, anh bắt đầu thấy cuộc sống này thú vị hơn cái máy tính rồi đấy. Tí nữa tôi đi quay video review quán bún đậu mắm tôm ngoài phố, anh có muốn làm diễn viên quần chúng không? Chỉ cần ngồi ăn thôi, tôi bao!”

“Không bao giờ,” Vũ dứt khoát đóng cửa.

Anh quay lại bàn làm việc. Kỳ lạ thay, sự bế tắc ban nãy dường như đã biến mất. Vũ gõ phím nhanh hơn. Anh chợt thêm vào một nhân vật phụ trong truyện: một cô gái nhiều chuyện chuyên đi thu thập những chiếc tất thất lạc, người vô tình nắm giữ chìa khóa của toàn bộ vụ án.

Vũ nhìn ra ban công, thấy Linh đang vừa đi xuống cầu thang vừa hát, tiếng dép lê lẹt xẹt vui nhộn vang vọng khắp hành lang. Anh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi từ khi chuyển đến đây.

Quả thực, canh cua rất ngon, chuyện của Linh thì rất mệt, nhưng nếu thiếu đi cái “mệt” đó, hình như bát canh cũng sẽ kém đi vài phần vị ngọt.