MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Để Hàng Xóm Biết Bí Mật Của Bạn!Chương 5: CAMERA AN NINH ĐẤU VỚI CAMERA CHẠY BẰNG CƠM

Đừng Để Hàng Xóm Biết Bí Mật Của Bạn!

Chương 5: CAMERA AN NINH ĐẤU VỚI CAMERA CHẠY BẰNG CƠM

1,175 từ · ~6 phút đọc

Sau thất bại của "Bản hợp đồng im lặng", Trần Vũ quyết định nâng cấp hệ thống phòng thủ bằng công nghệ. Anh không thể ngăn Lê Linh xuất hiện ở hành lang, nhưng ít nhất anh muốn được chủ động. Sáng thứ Năm, Vũ hì hục lắp đặt một chiếc chuông cửa thông minh tích hợp camera độ phân giải 4K ngay phía trên ổ khóa.

"Từ nay, mình sẽ biết chính xác khi nào 'nguy hiểm' đến gần," Vũ lẩm bẩm, mắt dán vào màn hình điện thoại đang truyền hình ảnh trực tiếp cái hành lang vắng lặng.

Nhưng Vũ đã đánh giá thấp đối thủ của mình.

Chưa đầy mười phút sau khi hệ thống đi vào hoạt động, điện thoại của anh rung lên bần bật. Cảm biến chuyển động báo động: Có vật thể lạ xuất hiện. Vũ hồi hộp mở màn hình. Trên khung hình 4K sắc nét, khuôn mặt của Lê Linh chiếm trọn toàn bộ không gian. Cô không gõ cửa, cô đang dí sát mắt vào ống kính camera, nhe răng cười, rồi đưa tay lên gõ vào mắt đọc của chiếc chuông.

Cộp, cộp, cộp!

"Anh Vũ ơi! Anh lắp cái 'mắt thần' này xịn thế? Nhìn rõ cả mụn đầu đen trên mũi tôi luôn này!"

Vũ thở dài, mở cửa. Linh đang đứng đó, tay cầm một chiếc gương nhỏ và một thỏi son. Cô thản nhiên dùng mặt kính của chiếc camera an ninh đắt tiền để... dặm lại son môi.

"Linh, đây là thiết bị an ninh, không phải gương soi," Vũ gằn giọng.

"Biết mà, tôi đang thử độ nét thôi," Linh thu son lại, chỉ tay về phía cuối hành lang. "Nhưng anh lắp cái này phí tiền quá. Anh muốn biết an ninh khu này thế nào thì cứ nhìn tôi đây này. Lúc nãy có một ông lạ mặt định vào tầng 3 mình, trông cứ lấm la lấm lét như đi tìm nợ, tôi chỉ cần đứng đổ rác nhìn chằm chằm 2 phút là ổng lặn mất tăm. Camera của anh có làm ổng sợ phát khiếp bằng ánh mắt của tôi không?"

Vũ khoanh tay trước ngực: "Ít nhất nó không biết buôn dưa lê và không tự tiện xông vào nhà người khác."

"Này, tôi không buôn dưa lê, tôi là người lan tỏa thông tin!" Linh bĩu môi, rồi đột nhiên hạ giọng thì thầm. "Mà nói cho anh nghe, cái camera này của anh không quay được góc chết chỗ cầu thang đâu. Chỗ đó bà Hoa tạp hóa vừa phát hiện ra chú Cường shipper lén đứng ăn vụng bánh mì của khách đấy. Anh muốn lắp thì phải lắp thêm một cái nữa ở góc kia kìa."

Vũ cảm thấy mệt mỏi lan tỏa đến tận từng tế bào. Anh nhận ra rằng dù anh có lắp đến mười cái camera, chúng cũng chẳng thể nào theo kịp tốc độ xử lý dữ liệu và sự hiện diện "mọi lúc mọi nơi" của Lê Linh.

Chiều hôm đó, một tình huống oái oăm xảy ra. Vũ đang mải mê gõ bản thảo về vụ trộm kim cương thì nghe tiếng cãi vã lớn ở hành lang. Anh vội mở điện thoại xem camera. Trên màn hình là cảnh bà Hoa tạp hóa đang đứng chống nạnh, đối mặt với một thanh niên trẻ đeo kính, trông rất trí thức nhưng mặt đỏ bừng vì giận dữ.

"Nhà tôi mất đôi giày hiệu, chỉ có thể là người trong khu này lấy!" Chàng trai hét lên.

"Cậu nói hay nhỉ? Khu này từ xưa đến nay có bao giờ mất cái kim khâu đâu," bà Hoa quát lại.

Vũ định đóng ứng dụng thì thấy Linh xuất hiện trong khung hình. Cô không tham gia vào cuộc cãi vã mà đi vòng quanh chàng trai kia, mũi khịt khịt như chó săn.

"Giày hiệu à? Size 42 đúng không? Màu trắng, có sọc xanh?" Linh lên tiếng.

Chàng trai ngẩn người: "Sao... sao cô biết?"

"Tôi thấy nó lúc 9 giờ sáng nay. Nhưng không ai lấy của anh cả," Linh chỉ tay xuống tầng dưới. "Anh đi nhậu về muộn, để giày ở bậc thang tầng 2 rồi đi chân đất lên phòng. Lúc nãy con mèo Ngáo của bà cụ tầng một thấy dây giày hay hay nên tha vào gầm cầu thang chơi rồi. Xuống đó mà nhặt, may ra còn kịp trước khi nó cắn nát dây."

Chàng trai kia bán tín bán nghi chạy xuống, và hai phút sau, anh ta quay lên với đôi giày trên tay, mặt mũi tẽn tò không biết giấu vào đâu. Bà Hoa được thể mắng cho một trận vì tội "đổ oan cho xóm giềng".

Vũ ngồi trong phòng, chứng kiến toàn bộ "vụ án" qua màn hình điện thoại. Anh nhìn chiếc camera an ninh 4K của mình — thứ nãy giờ chỉ ghi lại được những hình ảnh tĩnh lặng và vô hồn — rồi nhìn Linh đang cười nói hỉ hả với bà Hoa về việc làm sao để huấn luyện con Ngáo bớt tha đồ.

Anh nhận ra một sự thật phũ phàng: Camera của anh chỉ ghi lại được "sự việc", còn Linh thì nhìn thấy được "nguyên nhân". Camera của anh báo động khi có người đến, nhưng Linh thì biết người đó đến để làm gì, đã ăn gì và chuẩn bị nói gì.

Cộp, cộc.

Tiếng gõ cửa quen thuộc lại vang lên. Vũ mở cửa, lần này anh không còn cảm thấy khó chịu như trước nữa.

"Gì nữa đây, cô Camera chạy bằng cơm?"

Linh chìa ra một gói tăm cay và một lon nước ngọt: "Thấy anh cả ngày không bước ra khỏi cửa, chắc lại nhịn đói viết truyện kinh dị rồi. Ăn chút quà vặt cho có máu lên não đi. Mà này, cái mắt thần của anh ban nãy quay được cảnh tôi 'phá án' đôi giày đúng không? Nhớ lưu lại nhé, có khi sau này anh lại phải dùng đến tư liệu về thiên tài điều tra Lê Linh này đấy!"

Vũ cầm lấy gói tăm cay, nhìn cô hàng xóm đang hồn nhiên tựa vào tường. Anh chợt nghĩ, có lẽ ở cái khu tập thể cũ kỹ này, công nghệ hiện đại nhất cũng không bằng một bát canh cua hay một sự quan tâm "nhiều chuyện" của con người.

"Linh này," Vũ gọi khi cô định quay về phòng.

"Hửm?"

"Mụn đầu đen trên mũi cô... thực ra không rõ lắm đâu. Camera 4K cũng không soi thấy đâu."

Linh khựng lại, mặt đỏ bừng lên trong giây lát, rồi cô ném lại một câu "Đồ nhà văn đáng ghét!" trước khi chạy biến vào phòng, tiếng dép lê lạch xạch nghe vội vã hơn hẳn mọi khi.

Vũ đóng cửa, mỉm cười. Anh tắt thông báo cảm biến chuyển động trên điện thoại. Có những thứ không cần camera theo dõi, anh vẫn biết chắc chắn nó đang hiện hữu ngay bên cạnh mình. Một sự hiện hữu ồn ào, phiền phức nhưng... ấm áp đến lạ kỳ.