Trần Vũ không bao giờ ngờ rằng, trí tưởng tượng phong phú – thứ giúp anh kiếm sống – lại có ngày trở thành vũ khí chống lại chính mình.
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều tối oi ả, khi Vũ đang đắm chìm trong việc xây dựng hồ sơ tâm lý cho một kẻ sát nhân hàng loạt. Để tìm cảm hứng, anh dán đầy lên bức tường phòng khách những bức ảnh trắng đen về các hiện trường vụ án giả định, sơ đồ các tuyến đường chạy trốn, và đặc biệt là danh sách những món đồ "nhạy cảm" như dây thừng, găng tay đen, và dao găm. Anh thậm chí còn lẩm bẩm một mình về việc "phi tang dấu vết thế nào cho sạch" khi đang đứng chờ ấm nước sôi.
Nhưng Vũ quên mất một điều: Tường của khu tập thể Thành Công không chỉ mỏng, mà còn có những vết nứt "chiến lược". Và Lê Linh, trong một lần sang trả bát đĩa, đã vô tình nghe được những từ khóa rợn người đó.
Sáng hôm sau, Vũ thấy không khí trong khu tập thể thay đổi rõ rệt. Khi anh bước xuống cầu thang để mua một ổ bánh mì, ông Sáu bảo vệ – vốn luôn ngủ gật đến mức ruồi đậu trên mũi cũng không hay – bỗng nhiên bật dậy như lò xo, tay nắm chặt chiếc dùi cui gỗ, mắt nhìn Vũ trừng trừng. Bà Hoa tạp hóa, người thường xuyên lôi kéo anh mua thuốc lá nợ, nay thấy anh đến gần liền vội vàng kéo cửa sắt sầm một cái, chỉ để lộ một khe nhỏ xíu.
"Bà Hoa, cho tôi ổ bánh mì mỡ hành," Vũ nói, tay thọc vào túi quần.
Bà Hoa nhìn cái tay trong túi quần của anh như thể anh đang lăm lăm một khẩu súng: "Hết... hết bánh mì rồi! Cậu đi chỗ khác mà mua!"
Vũ ngơ ngác. Anh quay sang chú Cường shipper đang đứng cạnh đó, nhưng chú Cường cũng nhanh chóng rồ ga phóng đi như gặp ma, dù kiện hàng của Linh vẫn chưa kịp giao.
Đỉnh điểm là khi Vũ quay trở lại tầng 3, anh thấy Linh đang đứng ở hành lang, vẻ mặt vô cùng phức tạp. Cô không cười, không nói liến thoắng, tay cầm một chiếc gương nhỏ nhưng lại lén lút quan sát anh qua phản chiếu.
"Linh, có chuyện gì vậy? Sao mọi người hôm nay kỳ lạ thế?" Vũ hỏi.
Linh lùi lại một bước, giữ khoảng cách đúng 1,5 mét – lần đầu tiên cô thực hiện nghiêm túc cái quy tắc mà anh đã vứt xó.
"Anh Vũ này... tôi biết anh là nhà văn. Nhưng mà... anh có đang gặp khó khăn gì về tâm lý không? Hay là anh đang phải chạy trốn cái gì đó từ quá khứ?"
Vũ nhíu mày: "Cô đang nói gì vậy?"
"Thì cái vụ 'phi tang' ấy! Rồi găng tay, dây thừng... Bà Hoa nghe thấy hết rồi. Cả khu đang đồn anh là tội phạm truy nã bên hội trinh thám vừa chuyển về đây để... 'làm thịt' hàng xóm," Linh nói bằng giọng run run, nhưng đôi mắt tò mò vẫn không giấu nổi sự phấn khích.
Vũ đứng hình. Anh sực nhớ ra bức tường dán đầy ảnh hiện trường trong phòng mình. Anh thở dài, mệt mỏi mở toang cửa nhà ra: "Vào đây mà xem. Xem xong rồi đi đính chính cho tôi."
Linh rón rén bước vào. Khi nhìn thấy bức tường "tội ác" của Vũ, cô thốt lên một tiếng "Á!" rồi che miệng lại. Nhưng sau vài giây định thần, cô tiến lại gần, soi kỹ vào một sơ đồ.
"Cái này... cái này không đúng rồi anh Vũ!" Linh đột ngột đổi tông giọng, sự sợ hãi biến mất sạch sành sanh. "Anh định để hung thủ chạy trốn qua đường ngõ 102 á? Ngõ đó đang thi công, đào đường lên hết rồi, hắn chạy vào đó chỉ có nước bị kẹt cứng cho công an bắt thôi!"
Vũ ngẩn người: "Hả?"
"Trời ơi nhà văn ơi là nhà văn!" Linh chống nạnh, bắt đầu giảng giải như một chuyên gia tội phạm học thực thụ. "Anh muốn hắn trốn thoát thì phải cho hắn chạy ra phía bãi xe cũ, chỗ đó có một lỗ hổng ở hàng rào mà chỉ dân khu này mới biết. Để tôi vẽ lại cho anh!"
Thế là, thay vì bị giải lên đồn cảnh sát vì nghi án trốn nã, Vũ lại thấy mình ngồi cạnh Linh trên sàn nhà, nghe cô phân tích về "địa hình tội ác" của khu phố. Linh không chỉ biết chuyện nồi chiên không dầu, cô còn biết rõ từng ngõ ngách, từng cái nắp cống hỏng có thể khiến một kẻ chạy trốn vấp ngã.
"Đấy thấy chưa! Anh viết trinh thám mà không thực tế gì cả," Linh vừa vẽ vừa cười hì hì. "Để tôi xuống nói với bà Hoa và ông Sáu. Tôi sẽ bảo anh đang viết truyện về... sự anh hùng của dân phòng khu tập thể, nên mới phải tìm hiểu về tội phạm. Đảm bảo chiều nay anh ra mua gì bà Hoa cũng khuyến mãi cho mà xem."
Vũ nhìn Linh lạch bạch chạy xuống cầu thang, miệng hét lớn: "Bà Hoa ơi! Nhầm rồi! Anh Vũ là người tốt, anh ấy đang viết truyện khen khu mình đấy!"
Anh nhìn lại bức tường của mình. Có một mảnh giấy nhỏ Linh vừa vẽ nháp chèn vào giữa sơ đồ chạy trốn của hung thủ. Vũ khẽ mỉm cười.
Quả nhiên, chiều hôm đó, khi Vũ xuống nhà, bà Hoa đã niềm nở đưa cho anh không chỉ một ổ bánh mì mà còn thêm một hộp sữa đậu nành. Ông Sáu bảo vệ thì vỗ vai anh bôm bốp: "Cố lên cháu nhé, nhớ viết bác cho thật oai vào, đoạn bác bắt cướp ấy!"
Vũ nhận ra, ở khu tập thể này, lằn ranh giữa một "tội phạm truy nã" và một "nhà văn được yêu mến" đôi khi chỉ cách nhau một lời giải thích của cô hàng xóm mang tên Lê Linh.
"Thế giới của mình chỉ cần Wi-Fi và sự im lặng..." Vũ lẩm bẩm câu châm ngôn cũ, nhưng lần này anh tự thêm vào một vế sau: "... và có lẽ là một chiếc Camera chạy bằng cơm để bảo lãnh danh dự."