MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Để Hàng Xóm Biết Bí Mật Của Bạn!Chương 7: BUỔI SÁNG 6 GIỜ: TIẾNG LOA PHƯỜNG VÀ TIẾNG LINH GÕ CỬ

Đừng Để Hàng Xóm Biết Bí Mật Của Bạn!

Chương 7: BUỔI SÁNG 6 GIỜ: TIẾNG LOA PHƯỜNG VÀ TIẾNG LINH GÕ CỬ

984 từ · ~5 phút đọc

Đối với một người làm việc theo múi giờ "ngược đời" như Trần Vũ, 6 giờ sáng không phải là lúc bắt đầu ngày mới, mà là thời điểm vàng để chìm sâu vào giấc ngủ sau một đêm vắt kiệt não cho những vụ án. Thế nhưng, khu tập thể Thành Công có một "đặc sản" mà không một chiếc rèm cách âm hay tai nghe chống ồn nào có thể xử lý triệt để: Chiếc loa phường treo ngay cột điện đối diện ban công tầng ba.

“Đây là đài truyền thanh…”

Tiếng rè rè đặc trưng của chiếc loa cũ vang lên, theo sau đó là bản nhạc hành khúc hào hùng dội thẳng vào phòng ngủ của Vũ. Anh rên rỉ, kéo gối đè chặt lên tai, cố gắng duy trì chút ý thức cuối cùng của cơn mơ. Nhưng âm thanh ấy chưa là gì so với nhịp điệu quen thuộc sắp xuất hiện.

Cộc! Cộc! Cộc! Cộc!

Tiếng gõ cửa hôm nay không chỉ dồn dập mà còn mang theo một sự hốt hoảng lạ kỳ.

“Anh Vũ ơi! Anh Vũ! Dậy mau, cháy… cháy rồi!”

Hai chữ “cháy rồi” như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, Vũ bật dậy như một chiếc lò xo. Anh không kịp xỏ dép, chân trần lao ra mở cửa, mặt mũi tái mét: “Cháy ở đâu? Cháy nhà nào?”

Linh đứng đó, mặt mũi cũng lấm lem vệt đen, tay cầm một cái xẻng nấu ăn. Cô thở hổn hển, chỉ tay về phía ban công nhà mình: “Cháy… cháy nồi thịt kho nhà tôi rồi! Bố tôi đi tập dưỡng sinh mang theo chìa khóa, tôi đang livestream thì ngủ quên mất. Anh sang ban công nhà anh trèo sang tắt bếp hộ tôi với, cửa nhà tôi khóa trái rồi!”

Vũ nhìn sang, thấy làn khói đen kịt đang bắt đầu luồn qua khe cửa ban công phòng 301. Không kịp suy nghĩ đến cái gọi là "khoảng cách riêng tư", anh lao ra ban công nhà mình. Hai ban công cách nhau một khoảng hẫng chừng tám mươi phân – một khoảng cách không quá xa nhưng đủ để người ta rùng mình khi nhìn xuống cái sân xi măng ở tầng trệt.

“Nhanh lên anh Vũ, nồi thịt đó là tất cả vốn liếng cơm trưa của tôi đấy!” Linh đứng ngoài hành lang gào lên, vẻ mặt vừa mếu máo vừa hối lỗi.

Vũ nghiến răng, bám chặt vào lồng sắt chuồng cọp, rướn người sang phía ban công nhà Linh. Một chân anh bước hổng, tim đập thình thịch khi gió sáng tạt qua mặt. Anh dùng hết sức bình sinh túm lấy thanh sắt nhà Linh rồi đu người sang gọn gàng. Ngay lập tức, anh lao vào bếp, tắt phụt bếp ga và nhấc cái nồi đen thui đang bốc mùi khét lẹt ra khỏi kiềng.

Mọi thứ diễn ra trong chưa đầy hai phút. Khi khói đã vơi bớt, Vũ đứng giữa gian bếp lộn xộn của Linh, thở dốc. Căn phòng của cô đúng là một studio tự chế: Đèn tròn, phông xanh, và một chiếc điện thoại vẫn đang để chế độ quay phim.

Linh ở ngoài hành lang lúc này đã mượn được chìa khóa dự phòng từ chỗ ông Sáu, cô lao vào nhà, việc đầu tiên là chạy đến bên cạnh Vũ.

“Anh có sao không? Có bị bỏng không?” Cô nắm lấy tay anh, lật qua lật lại xem xét. Đôi mắt thường ngày vốn lém lỉnh, giờ đây lại ngân ngấn nước vì hối hận. “Tôi xin lỗi, tại tôi mải dựng video quá nên ngủ gật trên bàn máy tính…”

Vũ rút tay lại, cảm giác hơi nóng từ bàn tay Linh còn khiến anh bối rối hơn cả vụ cháy vừa rồi. Anh nhìn căn bếp nhỏ, rồi nhìn cái nồi thịt “biến thành than đá”, thở dài: “Cô không sao là tốt rồi. Lần sau làm ơn đừng có vừa nấu ăn vừa làm việc kiểu đó nữa. Nguy hiểm lắm.”

Linh cúi đầu, trông như một con mèo nhỏ bị dính mưa, bao nhiêu sự nhiệt tình và cái miệng liến thoắng thường ngày biến mất sạch. “Tôi biết rồi… cảm ơn anh nhé. Nếu không có anh chắc nhà tôi thành lò bát quái luôn rồi.”

Vũ quay người định đi về, nhưng nhìn thấy Linh lủi thủi định dọn dẹp cái đống hỗn độn, anh lại khựng lại. Anh chợt nhận thấy trên tay cô cũng có vết bỏng nhỏ do lúc nãy cố mở cửa bếp.

“Để đó tôi dọn cho. Cô đi bôi thuốc đi,” Vũ nói, giọng bỗng dưng mềm mỏng hơn.

“Ơ, nhưng anh là khách mà…”

“Tôi là hàng xóm. Mà hàng xóm theo lời cô nói là phải giúp đỡ nhau lúc drama, đúng không?”

Linh ngẩng đầu lên, nhìn thấy nụ cười thoáng qua cực kỳ hiếm hoi trên mặt Vũ, cô bỗng nhiên đỏ mặt. Lần đầu tiên, chiếc “Camera chạy bằng cơm” bị chập mạch, cô lắp bắp: “Vâng… thế anh giúp tôi nhé. Tí nữa bù lại… tôi đưa anh đi ăn phở bà Tý đầu ngõ. Phở ở đó có quẩy giòn lắm, đảm bảo anh ăn xong là có cảm hứng viết truyện kinh dị ngay!”

Tiếng loa phường lúc này đã chuyển sang mục thông báo về tình hình vệ sinh môi trường, nhưng trong căn bếp nhỏ ám mùi khói khét, Trần Vũ bỗng thấy tiếng ồn đó không còn quá chói tai. Anh bắt đầu nhận ra, sự im lặng mà anh hằng tìm kiếm hóa ra cũng có lúc khiến người ta sợ hãi, còn sự ồn ào này, dẫu có phiền phức, lại mang theo hơi ấm của sự sống.

Sáng 6 giờ, khu tập thể Thành Công vẫn ồn ào như thế, nhưng trong mắt nhà văn Trần Vũ, hình như có một cái gì đó đã bắt đầu thay đổi.