MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Để Hàng Xóm Biết Bí Mật Của Bạn!Chương 8: CHIẾN DỊCH "TRỐN ĐI ĐỔ RÁC" CỦA TRẦN VŨ

Đừng Để Hàng Xóm Biết Bí Mật Của Bạn!

Chương 8: CHIẾN DỊCH "TRỐN ĐI ĐỔ RÁC" CỦA TRẦN VŨ

1,023 từ · ~6 phút đọc

Trần Vũ vừa hoàn thành một chương truyện cực kỳ căng thẳng, nơi nhân vật chính phải lẩn trốn sự truy đuổi của sát thủ trong một tòa nhà bỏ hoang. Anh nhận ra, hoàn cảnh của mình hiện tại cũng chẳng khác là bao, chỉ có điều "sát thủ" của anh đi dép lê, mặc đồ bộ thun lạnh và có biệt danh là Lê Linh.

Sau vụ "giải cứu nồi thịt kho", mức độ quan tâm của Linh dành cho Vũ đã tăng vọt từ chế độ "hàng xóm nhiệt tình" sang "giám sát đặc biệt". Chỉ cần nghe thấy tiếng lạch cạch mở cửa phòng 302, Linh sẽ xuất hiện như một bóng ma ở hành lang với đủ mọi lý do: mượn củ hành, khoe cái kẹp tóc mới, hay đơn giản là báo cáo rằng chú Cường shipper vừa giao nhầm một thùng khẩu trang sang nhà cô.

Tối thứ Bảy, Vũ nhìn túi rác đen đã đầy ắp dưới chân bàn. Đây là một vấn đề nan giải. Ở khu tập thể này, đi đổ rác không đơn thuần là vệ sinh nhà cửa, đó là một cuộc khảo sát nhân chủng học. Anh biết chắc rằng nếu anh bước ra ngoài vào lúc này, anh sẽ bị Linh tóm gọn để nghe "review" về mười loại mắm tôm mà cô vừa ăn thử cho video mới.

"Mình cần một chiến thuật trốn tìm thực thụ," Vũ lẩm bẩm.

Anh mở ứng dụng camera thông minh trên điện thoại. Hành lang vắng lặng. Anh chuyển sang chế độ quan sát gầm cầu thang tầng hai: ông Sáu bảo vệ đang ngáy khò khò, tờ báo che trên mặt phập phồng theo nhịp thở. Anh kiểm tra ban công: ánh sáng từ phòng Linh vẫn hắt ra, tiếng nhạc lofi văng vẳng, cô chắc chắn đang bận dựng clip.

Thời cơ vàng đã đến.

Vũ xỏ chân vào đôi tông lào, một tay xách túi rác, một tay cầm điện thoại để theo dõi "radar". Anh rón rén mở cửa, nhẹ nhàng đến mức tiếng chốt cửa chỉ vang lên một tiếng cạch siêu nhỏ. Anh lướt đi trên hành lang như một bóng ma, cố gắng giẫm chân vào những vị trí mà anh biết sàn xi măng sẽ không phát ra tiếng kêu.

Tầng ba: An toàn. Tầng hai: Bà Lan đang xem phim cô dâu tám tuổi quá to, che lấp mọi tiếng động của Vũ. Tầng một: Vượt qua ông Sáu bảo vệ thành công.

Vũ bước ra sân chung, hít một hơi không khí mát lạnh của đêm khuya. Cảm giác chiến thắng dâng trào trong lồng ngực. Anh ném túi rác vào thùng lớn một cách dứt khoát. Xong! Một chiến dịch hoàn hảo không để lại dấu vết.

Nhưng ngay khi Vũ vừa quay người định rút lui, một tia sáng flash cực mạnh chiếu thẳng vào mặt anh.

"Bắt quả tang nhà văn đi đổ rác trộm nhé!"

Linh từ sau gốc cây lộc vừng bước ra, trên tay là chiếc điện thoại đang ở chế độ quay phim. Cô cười hì hì, mặt mày rạng rỡ như vừa trúng số.

Vũ đứng hình, nheo mắt vì ánh sáng: "Linh? Sao cô lại ở đây? Ban nãy tôi thấy cô đang ở trong phòng mà?"

"Anh quên tôi làm nghề gì à?" Linh đắc ý hạ điện thoại xuống. "Tôi đang quay vlog 'Một đêm ở khu tập thể cũ'. Tôi đã đặt một chiếc máy quay phụ ở chỗ để xe từ chiều rồi. Thấy anh rón rén như mèo đi ăn vụng trên màn hình giám sát của tôi, tôi biết ngay là anh đang định 'vượt ngục' mà."

Vũ thở dài thườn thượt, vai sụp xuống: "Cô có thể để cho tôi một chút riêng tư ngay cả khi đi đổ rác được không?"

"Thì tôi có ngăn anh đâu, tôi còn định giúp anh tạo hình tượng 'soái ca hướng nội bảo vệ môi trường' đây này," Linh tiến lại gần, mũi khịt khịt. "Mà anh đổ rác gì mà toàn vỏ mì tôm thế? Anh Vũ này, anh không thể cứ ăn mì mãi được, mụn nó sẽ mọc đầy mặt như rôm sẩy cho xem."

Vũ định cãi lại, nhưng Linh đã nhanh chóng cướp lời: "Mà này, anh đi đổ rác giờ này là may đấy. Ban nãy bà Hoa tạp hóa vừa bắt được một con chuột to bằng bắp tay ở chỗ gốc cây kia kìa. Nếu anh đi sớm mười phút là nó nhảy lên chân anh rồi."

Vũ rùng mình. Anh ghét chuột hơn cả ghét sự ồn ào.

"Đấy thấy chưa, nhờ có tôi 'mật phục' mà anh mới không gặp chuột đấy," Linh vừa nói vừa kéo tay Vũ đi về phía cầu thang. "Đi thôi, lên nhà tôi đi. Tôi mới làm xong mẻ trà tắc mật ong ngon lắm, bù đắp cho công lao anh đã cứu nồi thịt kho của tôi và coi như phí bảo kê khỏi lũ chuột đêm nay."

Vũ nhìn bàn tay nhỏ nhắn của Linh đang nắm lấy tay áo mình, cảm giác bực bội vì chiến dịch thất bại bỗng dưng tan biến, thay vào đó là một sự bất lực đầy ngọt ngào. Anh nhận ra, ở khu tập thể này, không có chiến thuật nào thắng nổi sự nhiệt tình.

"Linh này," Vũ nói khi cả hai đang bước lên cầu thang tầng hai.

"Ơi?"

"Cái video ban nãy... cô xóa đoạn tôi bị giật mình đi nhé. Trông... mất hình tượng lắm."

Linh cười khúc khích, tiếng cười lanh lảnh vang vọng trong hành lang yên tĩnh của đêm khuya: "Không xóa đâu! Để làm tư liệu tống tiền anh mỗi khi anh định trốn tôi đi đổ rác một mình!"

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của khu tập thể, bóng của nhà văn trinh thám và cô nàng "Camera chạy cơm" kéo dài trên những bậc thang cũ kỹ. Vũ chợt nhận ra, việc "bị bắt quả tang" đôi khi cũng không tệ đến thế, nhất là khi phần thưởng là một ly trà tắc và một câu chuyện phiếm không đầu không cuối giữa đêm hè.