MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Đeo Tai Nghe Khi Thế Giới Đang HátChương 11

Đừng Đeo Tai Nghe Khi Thế Giới Đang Hát

Chương 11

841 từ · ~5 phút đọc

Ngày hội kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn âm ỉ cháy trong lòng nhóm bạn. Sau chiến thắng nhỏ nhoi trước sự phản đối của Hoàng và những cái nhìn nghi ngại, mối quan hệ giữa Nhật Nam và Tuệ Lâm đã bước sang một giai đoạn mà cả hai đều không thể gọi tên.

Sáng thứ Hai, Nam đến lớp sớm hơn thường lệ. Trên mặt bàn gỗ số 42, một phong thư màu xanh nhạt nằm ngay ngắn dưới cuốn sổ bìa xanh. Đó không phải là thư của "người tiền nhiệm", mà là thư của Tuệ Lâm.

"Nam này, hôm nay chúng ta sẽ thực hiện trọn vẹn điều điên rồ thứ hai nhé. Tớ đã chuẩn bị một chiếc hũ thủy tinh kín. Sau khi viết xong, chúng ta sẽ chôn nó dưới gốc cây điệp già sau trường — nơi duy nhất mà tớ tin rằng những kỷ niệm sẽ không bị đào xới bởi những tòa nhà cao tầng hay những dự án quy hoạch."

Giờ tan tầm, khi nắng quái chiều hôm đổ những vệt vàng vọt lên dãy hành lang, hai người gặp nhau tại điểm hẹn. Nam cầm theo một chiếc xẻng nhỏ mượn của bác bảo vệ, còn Lâm ôm khít cái hũ thủy tinh trong lồng ngực như đang ôm lấy một báu vật.

"Cậu đã viết gì thế?" Lâm tò mò nhìn xấp giấy trong tay Nam.

Nam khẽ lắc đầu, nụ cười ẩn hiện: "Nếu nói ra thì 10 năm sau nó sẽ không còn linh nghiệm nữa. Còn cậu? Chắc lại là danh sách những mục tiêu đỗ đại học hay trở thành CEO gì đó chứ?"

Lâm ngồi xuống bãi cỏ, lưng tựa vào gốc cây điệp xù xì, giọng cô bỗng trở nên trầm buồn: "Không. Tớ chỉ viết rằng: 'Hy vọng lúc cậu đọc lá thư này, cậu đang được làm điều mình thích, chứ không phải điều người khác muốn cậu làm'. Tớ chỉ muốn 10 năm sau, tớ vẫn còn nhớ được cảm giác của buổi sáng trên sân thượng ngày hôm ấy."

Nam khựng lại. Cậu nhìn cô gái trước mặt — người mà cả trường đều nghĩ là có tất cả tương lai trong tay, nhưng thực chất lại đang loay hoay tìm kiếm chính mình hơn ai hết. Cậu lặng lẽ đặt lá thư của mình vào hũ.

Lá thư của Nam chỉ vỏn vẹn vài dòng: “Gửi Nam của 10 năm sau. Đừng quên mùi vị của mùa hạ năm 17 tuổi. Và hãy nhớ rằng, có một người đã từng giúp cậu tháo chiếc tai nghe ra để nghe thấy thế giới.”

Khi chiếc hũ được đặt sâu xuống lớp đất ẩm, Nam bắt đầu lấp đất. Mỗi nhát xẻng vang lên đều đặn như nhịp đập của thời gian.

"Nam này," Lâm bỗng lên tiếng khi đất đã san phẳng. "Nếu 10 năm sau chúng ta không còn gặp nhau, cậu có còn nhớ tớ không?"

Nam dừng tay, ngước nhìn lên. Ánh hoàng hôn xuyên qua kẽ lá, rải những đốm sáng lấp lánh lên mái tóc Lâm. Cậu thấy tim mình khẽ thắt lại. Một nỗi sợ mơ hồ về tương lai — cái tương lai 10 năm sau mà họ vừa gửi thư tới — bỗng chốc hiện hữu rõ ràng. Họ đang ở những năm tháng đẹp nhất, nhưng cũng là những năm tháng mỏng manh nhất, nơi một mùa hè có thể chia cắt mọi lối rẽ.

"Tớ sẽ tìm cậu," Nam nói, giọng thấp nhưng chắc chắn. "Dù lúc đó cậu là ai, tớ cũng sẽ nhận ra cậu qua ống kính của tớ."

Lâm bật cười, đôi mắt hơi hoe đỏ. Cô vươn tay ra, phủi đi vệt bùn trên gò má Nam. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, nơi chỉ có tiếng ve kêu ra rả và hơi ấm của sự đồng điệu lan tỏa giữa hai người. Đó không phải là tình yêu bùng cháy của những bộ phim ngôn tình, mà là sự chữa lành thầm lặng của hai linh hồn cô đơn tìm thấy bến đỗ.

Khi họ đứng dậy định rời đi, Lâm bất ngờ rút từ trong cặp ra một chiếc đĩa CD trắng. "Đây là phần thưởng cho cậu. Tớ đã lén ghi âm lại tiếng đàn của cậu trong phòng nhạc hôm đó. Tớ muốn gửi nó vào tương lai cùng với những lá thư này, nhưng tớ nghĩ... cậu nên giữ nó thì hơn."

Nam nhận lấy đĩa CD, ngón tay chạm vào bàn tay Lâm. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Cậu nhận ra, "người tàng hình" như cậu cuối cùng cũng đã có một người nhìn thấy, một người lắng nghe và một người để cậu sẵn sàng tháo bỏ chiếc tai nghe vĩnh viễn.

Điều điên rồ thứ hai đã hoàn thành, không phải bằng những lời hứa hão huyền, mà bằng một lời cam kết thầm lặng dưới gốc cây điệp già. Mùa hạ thứ 18 của họ, chính thức bắt đầu những rung cảm đầu đời.