MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Đeo Tai Nghe Khi Thế Giới Đang HátChương 12

Đừng Đeo Tai Nghe Khi Thế Giới Đang Hát

Chương 12

821 từ · ~5 phút đọc

Sau buổi chiều chôn hũ thư, Nhật Nam trở về nhà với một tâm trạng khác lạ. Chiếc đĩa CD Tuệ Lâm tặng nằm im lìm trong túi áo, như một lời nhắc nhở rằng thế giới của cậu đã không còn chỉ có những âm thanh đơn độc. Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được lâu.

Sáng hôm sau, khi bước vào lớp, Nam thấy không khí đặc quánh sự căng thẳng. Trên bảng đen, ai đó đã dùng phấn đỏ viết nguệch ngoạc: "Kẻ trộm âm nhạc". Bên dưới là tấm ảnh cũ chụp cha của Nam — người thợ sửa đồng hồ — đang đứng cạnh một chiếc piano bị tháo rời.

Hoàng đứng giữa lớp, trên tay cầm một mẩu tin cắt từ tờ báo địa phương nhiều năm trước. "Này Nam, tớ cứ thắc mắc tại sao cậu lại lầm lì thế. Hóa ra cha cậu từng bị cáo buộc lấy cắp linh kiện hiếm từ những cây đàn đắt tiền của khách hàng à? Thế mà hôm trước cậu còn diễn vai nghệ sĩ thanh cao trong phòng nhạc cơ đấy."

Tiếng xì xào bắt đầu lan ra. Những cái nhìn tò mò, phán xét và cả sự ghê tởm bắt đầu bủa vây lấy Nam. Ký ức kinh hoàng năm mười tuổi dội về: những tiếng đập cửa, sự sụp đổ của một thần tượng, và hơi lạnh của căn phòng khi cha cậu ra đi trong nỗi oan ức chưa kịp gột rửa.

Nam không nói một lời. Cậu lẳng lặng đeo tai nghe lên, vặn âm lượng cực đại để dìm chết những âm thanh ngoài kia. Nhưng bàn tay cậu lại run rẩy đến mức không thể cầm vững chiếc máy ảnh. Cậu đứng dậy, lách qua đám đông và chạy thẳng về phía dãy nhà C.

Nam lao vào phòng nhạc cụ bỏ hoang, khóa chặt cửa lại. Cậu ngồi phịch xuống trước cây piano đen, hơi thở dồn dập. Cậu muốn hét lên, muốn đập phá, nhưng tất cả những gì cậu có thể làm là gục đầu xuống những phím đàn.

Rầm. Rầm.

"Nam! Mở cửa ra! Là tớ, Tuệ Lâm đây!"

Nam vẫn im lặng. Cậu không muốn Lâm thấy mình lúc này — một kẻ bị quá khứ vây hãm, một đứa con của kẻ bị gán mác "trộm cắp".

"Nhật Nam, tớ không quan tâm họ nói gì! Tớ chỉ tin vào những gì tớ đã nghe thấy từ tiếng đàn của cậu!" tiếng Lâm khản đặc qua khe cửa. "Cậu định trốn chạy mãi sao? Cha cậu sửa đồng hồ, ông ấy là người giữ gìn thời gian, không phải kẻ trộm! Mở cửa cho tớ, làm ơn..."

Cánh cửa từ từ mở ra. Nam đứng đó, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu. Lâm không nói gì, cô bước vào và ôm chặt lấy cậu. Một cái ôm không có chút khoảng cách, chỉ có hơi ấm và sự chở che. Nam gục đầu vào vai Lâm, những giọt nước mắt kìm nén suốt mười năm cuối cùng cũng rơi xuống.

"Chơi đàn đi Nam," Lâm thì thầm, cô dắt cậu ngồi xuống ghế. "Đừng chơi cho họ nghe. Chơi cho cha cậu, chơi cho tớ, và chơi cho chính cậu. Hãy dùng âm nhạc để nói lên sự thật mà lời nói không làm được."

Nam đặt tay lên phím đàn. Lần này, cậu không chơi những giai điệu rời rạc. Cậu chơi bản nhạc mà cha cậu từng dạy — một bản nhạc có nhịp điệu đều đặn như tiếng tích tắc của đồng hồ, nhưng lại mang hơi thở mênh mông của biển cả.

Tiếng piano vang lên, xuyên qua lớp bụi bặm của phòng nhạc, len lỏi qua những hành lang vắng, dội vào tai những học sinh đang đứng lén lút ngoài cửa. Đó là một bản nhạc đầy đau đớn nhưng cũng đầy kiêu hãnh. Nó không chỉ là âm nhạc, nó là lời thanh minh, là sự giải thoát.

Lâm đứng cạnh cậu, tay đặt lên vai Nam không rời. Cô biết, kể từ khoảnh khắc này, cô sẽ không bao giờ để Nam phải đối mặt với bóng tối một mình nữa. Cô sẽ là người giữ chiếc chìa khóa cho thế giới của cậu, bảo vệ nó khỏi những định kiến tàn nhẫn ngoài kia.

Khi nốt nhạc cuối cùng ngân dài rồi tan vào thinh không, Nam ngẩng đầu lên. Cậu nhìn Lâm, ánh mắt đã lấy lại được vẻ tĩnh lặng, nhưng lần này nó còn có thêm cả sự kiên định.

"Cảm ơn cậu, Lâm. Tớ không chạy nữa."

Ngoài kia, tiếng xì xào vẫn còn, nhưng trong căn phòng nhỏ này, một chương mới của cuộc đời Nam đã bắt đầu. Họ không chỉ là những "người tàng hình" cùng nhau thực hiện những điều điên rồ, mà họ đã trở thành điểm tựa duy nhất của nhau giữa cơn bão tuổi trẻ.