Sau buổi sáng trên sân thượng, bầu không khí giữa Nhật Nam và Tuệ Lâm có một sự thay đổi ngầm mà chỉ hai người mới nhận ra. Ở trên lớp, họ vẫn duy trì khoảng cách: Lâm vẫn là lớp trưởng bận rộn với các phong trào, Nam vẫn là cậu bạn ngồi góc lớp đeo tai nghe. Nhưng thỉnh thoảng, khi ánh mắt họ vô tình chạm nhau giữa một tiết học chán ngắt, một nụ cười kín đáo sẽ thoáng qua.
"Cậu có thấy dạo này lớp trưởng hay nhìn về phía cuối lớp không?"
Tiếng thì thầm của mấy cô bạn bàn bên khiến Nam hơi giật mình. Cậu vờ như đang điều chỉnh ống kính máy ảnh, nhưng tai thì vẫn nghe ngóng.
"Chắc là đang canh chừng để trừ điểm thi đua thôi. Nam dạo này hay ngủ gật trong giờ lắm."
Nam khẽ thở dài. Hóa ra trong mắt mọi người, cậu vẫn là một bài toán khó giải hoặc một sự tồn tại mờ nhạt đến mức đáng thương. Nhưng thực tế, Nam đang bận quan sát một thứ khác. Kể từ khi cầm cuốn sổ, cậu bắt đầu nhận thấy trong lớp 12A3 không chỉ có mình cậu là "người tàng hình".
Đó là Minh "Mập", cậu bạn luôn ngồi co rùm ở góc lớp, tay lúc nào cũng lấm lem mực vì mải mê vẽ những nhân vật truyện tranh vào mặt sau của các tờ phiếu bài tập. Đó là Linh, cô gái đeo kính cận dày cộp, lúc nào cũng ôm khít cuốn từ điển, chẳng bao giờ lên tiếng trong các buổi thảo luận nhưng lại có thể lặng lẽ nhặt rác giúp bạn khác mà không cần ai khen ngợi.
Họ giống như những vệ tinh nhỏ bé, quay quanh những hành tinh rực rỡ nhưng chưa bao giờ thực sự được chạm vào ánh sáng.
Giờ ra chơi, Nam thấy Tuệ Lâm đang đứng trước bảng tin của trường, gương mặt lộ vẻ đăm chiêu. Cậu tiến lại gần, đứng cách một khoảng vừa đủ.
"Lại có chuyện gì à?"
Lâm chỉ tay vào tờ thông báo về "Ngày hội hướng nghiệp và Tài năng" sắp tới. "Mỗi lớp phải đóng góp một tiết mục và một gian hàng trưng bày. Tổ trưởng các tổ đều đùn đẩy nhau. Những bạn có tài năng thì bận đi học thêm, những bạn còn lại thì... chẳng ai quan tâm."
"Vậy tại sao không để những 'người tàng hình' làm?" Nam hỏi, mắt vẫn nhìn vào danh sách các lớp đã đăng ký.
Lâm quay sang nhìn Nam, vẻ ngạc nhiên hiện rõ: "Cậu nói gì cơ?"
"Cậu nhìn Minh kia kìa," Nam hất cằm về phía góc lớp, nơi Minh đang mải miết vẽ. "Cậu ấy vẽ đẹp hơn bất cứ ai trong trường này. Hay là Linh, cậu ấy có một bộ sưu tập những bài thơ tự sáng tác rất hay nhưng chưa bao giờ dám cho ai xem. Nếu cậu cần một gian hàng khác biệt, hãy để họ làm."
Lâm im lặng một lúc lâu. Ý tưởng của Nam quá mới mẻ, thậm chí là mạo hiểm với một lớp vốn luôn ưu tiên sự an toàn và thành tích như 12A3. Nhưng rồi, ánh mắt cô sáng lên.
"Nam, cậu có nhớ điều điên rồ thứ hai không? Viết thư gửi chính mình 10 năm sau. Tớ đã nghĩ ra cách để thực hiện nó rồi. Và tớ cần cậu giúp tớ tập hợp họ lại."
"Tớ?" Nam chỉ tay vào mình, vẻ không tin nổi. "Tớ còn chẳng nói chuyện với họ bao giờ."
"Nhưng cậu nhìn thấy họ," Lâm khẳng định chắc nịch. "Cậu nhìn thấy những thứ mà người khác bỏ qua. Đó là lý do cậu chụp được những bức ảnh đẹp."
Buổi chiều hôm đó, dưới tán cây điệp già sau sân thể dục, lần đầu tiên có một cuộc họp kỳ lạ diễn ra. Có Nhật Nam trầm mặc, có Tuệ Lâm đầy nhiệt huyết, và có ba bốn bạn học khác – những người vốn dĩ chưa bao giờ ngồi lại cùng nhau. Họ nhìn nhau đầy lạ lẫm, giống như những người dưng vừa bị ép vào cùng một chuyến xe bus.
"Tớ muốn chúng ta cùng làm một gian hàng," Lâm bắt đầu, giọng cô vừa đủ để mọi người nghe thấy nhưng chứa đựng sự chân thành hiếm có. "Không phải để lấy giải thưởng cho lớp. Mà để chúng ta gửi một cái gì đó vào tương lai. Một gian hàng của những bức thư không người nhận."
Minh "Mập" ngẩng đầu lên, vẻ rụt rè: "Nhưng... tớ chỉ biết vẽ linh tinh thôi."
"Linh tinh của cậu chính là thứ mà 10 năm sau cậu sẽ thèm khát được thấy lại nhất đấy," Nam lên tiếng, lần đầu tiên cậu tham gia vào một cuộc đối thoại chung với tư cách là một thành viên của nhóm.
Trong bóng hoàng hôn đổ dài trên sân trường, những "người tàng hình" bắt đầu lên tiếng. Họ chia sẻ về những nỗi sợ, về những bức thư mà họ chưa bao giờ đủ can đảm để gửi cho chính mình, cho cha mẹ, hay cho một người bạn nào đó.
Cuốn sổ bìa xanh nằm trong túi áo Nam như đang tỏa nhiệt. Cậu nhận ra, điều điên rồ thứ hai không đơn giản là việc đặt bút viết, mà là việc họ dám thừa nhận sự tồn tại của chính mình trước mặt người khác.
Thế giới của những người tàng hình bắt đầu có màu sắc. Và Nam biết, từ giờ trở đi, cậu không còn cô đơn trong góc lớp của mình nữa.