Thành phố Cảng Thiên Lam về đêm hiện lên như một bức tranh sơn dầu bị nhòe nước. Những ánh đèn neon đủ màu sắc phản chiếu xuống mặt đường nhựa vừa trải qua một cơn mưa bóng mây, tạo nên những vệt sáng loang lổ.
Diệp Ninh ngồi phía sau chiếc taxi, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy quai túi xách, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ bất an. Chiếc váy trắng tinh khôi và mái tóc đen dài được chải chuốt cẩn thận khiến cô trông như một nụ hoa nhài lạc lõng giữa khu phố Xóm Bụi xô bồ. Kim đồng hồ trên tay chỉ đúng 11 giờ đêm. Đây là lần đầu tiên trong suốt 22 năm cuộc đời, "con ngoan trò giỏi" như cô dám tắt điện thoại và bỏ ngoài tai cuộc gọi của gia đình để đi tìm người em họ đang say khướt trong một quán bar rẻ tiền.
"Đến đây thôi bác tài, cảm ơn bác."
Diệp Ninh bước xuống xe. Mùi của khu Xóm Bụi không giống với khu biệt thự cô ở. Nó là hỗn hợp của mùi dầu mỡ từ các quán ăn khuya, mùi khói thuốc nồng nặc và cả mùi kim loại lạnh lẽo.
Rầm!
Tiếng gầm rú kinh thiên động địa của động cơ phân khối lớn đột ngột xé toạc không gian tĩnh lặng. Từ phía cuối con dốc, một chiếc mô tô đen tuyền lao tới như một bóng ma, ánh đèn pha rực sáng quét qua người Diệp Ninh làm cô lóa mắt, đứng chôn chân tại chỗ.
Chiếc xe phanh gấp ngay sát mép váy của cô, tạo thành một đường vệt dài đen kịt trên mặt đường. Khói từ ống bô tỏa ra, bao vây lấy cô gái nhỏ đang run rẩy.
Người đàn ông trên xe cởi bỏ mũ bảo hiểm, để lộ mái tóc húi cua cá tính và một vết sẹo mờ kéo dài từ đuôi mắt trái xuống gò má. Anh ta không mặc áo khoác dù trời đêm khá lạnh, chỉ có chiếc áo ba lỗ đen làm lộ ra những khối cơ bắp rắn chắc và những hình xăm chằng chịt, thô ráp chạy dọc cánh tay.
Khương Dực nheo mắt nhìn cô gái trước mặt. Một kẻ như anh, vốn đã quen với bụi bặm và những trận ẩu đả, chưa bao giờ thấy ai "sạch sẽ" đến mức kỳ lạ như thế này ở cái xóm này. Anh nhếch môi, phả ra một ngụm khói thuốc từ điếu thuốc lá kẹp trên môi, giọng khàn đặc:
"Này tiểu thư, chỗ này không bán trà sữa hay bánh ngọt đâu. Đi nhầm đường rồi à?"
Diệp Ninh lấy lại bình tĩnh, dù tim vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, ngước nhìn gã trai trông có vẻ bất hảo kia, giọng nói thanh tao nhưng cương quyết:
"Tôi tìm quán bar 'Hắc Nguyệt'. Anh có thể chỉ đường giúp tôi không?"
Khương Dực cười lạnh, ánh mắt anh dừng lại trên đôi giày cao gót trắng muốt của cô đã lấm lem bùn đất. Anh thong thả dập tắt điếu thuốc bằng đôi bàn tay đầy vết chai sạn, rồi bất ngờ rồ ga khiến chiếc xe chồm lên một nhịp như muốn hù dọa.
"Tìm người hay tìm chết? Hắc Nguyệt không phải nơi cho công chúa dạo chơi. Về nhà ngủ đi trước khi tôi đổi ý không làm người tốt nữa."
Nói rồi, anh phóng xe đi, để lại một làn khói trắng và bóng lưng ngạo nghễ khuất dần vào bóng tối. Diệp Ninh đứng sững lại, bàn tay cuộn chặt. Sự kiêu ngạo của anh ta làm cô thấy sợ hãi, nhưng cũng nhen nhóm một cảm giác lạ lẫm mà cô chưa từng trải qua trong cái "lồng kính" hoàn hảo của mình.
Cô không biết rằng, chính cái liếc mắt đầy khinh bạc đó của Khương Dực sẽ là khởi đầu cho chuỗi ngày bình yên của cô tan vỡ hoàn toàn.