Quán bar "Hắc Nguyệt" không giống như những gì Diệp Ninh tưởng tượng về một nơi giải trí. Nó nằm lọt thỏm dưới một tầng hầm của khu chung cư cũ, biển hiệu đèn led chữ được chữ mất, xập xình tiếng nhạc bass dồn dập đến mức mặt đất dưới chân cô cũng như đang rung chuyển.
Hít một hơi thật sâu để trấn an bản thân, Diệp Ninh bước xuống những bậc thang hẹp và tối tăm. Vừa mở cánh cửa gỗ nặng nề, một luồng không khí đặc quánh mùi rượu mạnh, thuốc lá và cả mùi mồ hôi xộc thẳng vào mũi khiến cô ho sặc sụa. Đèn flash đủ màu quét qua căn phòng, những thân hình đang nhảy nhót cuồng nhiệt trông chẳng khác nào những bóng ma trong bóng tối.
"Tìm thấy rồi!"
Ở góc khuất của quầy bar, Diệp Ninh nhận ra bóng dáng quen thuộc của cậu em họ - Lâm Vỹ. Cậu ta đang nằm gục trên bàn, xung quanh là vài gã thanh niên xăm trổ đang cười cợt, tay lăm lăm chai rượu.
"Vỹ! Dậy đi, chị đưa em về." Diệp Ninh lao đến, nắm lấy cánh tay em mình lay mạnh.
Tiếng cười đột ngột tắt lịm. Một gã đàn ông bụng phệ, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bản, nhìn Diệp Ninh bằng ánh mắt sỗ sàng từ đầu đến chân.
"Ồ, ở đâu ra một con thỏ trắng lạc vào đây thế này? Thằng nhóc này nợ tụi tao tiền rượu cả đêm nay đấy, em gái định trả thay nó bằng cách nào đây?"
Gã vừa nói vừa đưa bàn tay bẩn thỉu định chạm vào vai cô. Diệp Ninh run rẩy lùi lại, nhưng phía sau cô đã bị hai gã khác chặn đứng. Sự sợ hãi tột độ khiến cổ họng cô nghẹn đắng, đôi mắt trong veo bắt đầu phủ một lớp màn nước mỏng.
Bốp!
Một lon bia rỗng từ đâu bay tới, đập trúng tay gã bụng phệ.
"Mẹ kiếp! Thằng nào?" Gã đàn ông gầm lên, quay phắt lại phía sau.
Ở khu vực bàn bi-a cách đó không xa, một bóng người đang ngồi vắt vẻo trên thành bàn, tay cầm cơ bi-a gõ nhẹ xuống đất theo nhịp nhạc. Dưới ánh đèn đỏ mờ ảo, gương mặt góc cạnh của Khương Dực hiện lên đầy vẻ ngạo mạn. Anh mặc chiếc áo khoác bò rách nát, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng về phía này.
"Tao đã bảo cô ta về nhà ngủ đi rồi mà nhỉ." Khương Dực thong thả bước tới, đám đông tự động dạt ra nhường lối như gặp phải một loài thú dữ.
Gã bụng phệ thấy Khương Dực thì sắc mặt hơi biến đổi, nhưng vẫn cố giữ giọng: "Dực, đây không phải chuyện của mày. Thằng nhóc này nợ tiền..."
"Nợ bao nhiêu? Tao trả." Khương Dực ngắt lời, anh đứng chắn ngay trước mặt Diệp Ninh. Tấm lưng rộng lớn và mùi hương nam tính pha chút mùi kim loại của anh bao bọc lấy cô, ngăn cách cô khỏi những ánh nhìn thèm khát xung quanh.
Anh ném một xấp tiền nhăn nhúm lên bàn, rồi quay lại nhìn Diệp Ninh. Thay vì lời an ủi, anh gằn giọng:
"Còn đứng đó làm gì? Muốn đợi tôi mời rượu à?"
Diệp Ninh bừng tỉnh, cô vội vàng vực Lâm Vỹ dậy. Nhưng cậu ta quá nặng, cô loạng choạng suýt ngã. Không một lời thông báo, Khương Dực thô bạo túm lấy cổ áo Lâm Vỹ, nhấc bổng cậu ta lên như xách một món đồ chơi rồi đi thẳng ra phía cửa.
Lên đến mặt đất, anh ném Lâm Vỹ xuống vỉa hè một cách không thương tiếc. Diệp Ninh chạy lại đỡ em mình, rồi ngước lên nhìn Khương Dực. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, trông anh bớt đi vẻ hung dữ nhưng lại thêm phần cô độc.
"Cảm ơn anh... Tôi sẽ gửi lại tiền cho anh, anh cho tôi xin..."
"Không cần." Khương Dực cắt ngang, anh rút điếu thuốc khác ra châm lửa, đốm lửa đỏ lập lòe trong đêm. "Đừng bao giờ quay lại đây nữa. Thế giới của những đứa 'ngoan' như cô không chứa nổi cái bãi rác này đâu."
Nói xong, anh quay lưng đi bộ về phía hẻm tối, không thèm nhìn lại dù chỉ một lần. Diệp Ninh đứng đó, nhìn theo bóng dáng cao gầy ấy tan vào màn đêm của thành phố Thiên Lam. Lần đầu tiên, cô cảm thấy cái mác "gái ngoan" mà mình mang bấy lâu nay giống như một sợi dây xích, và người đàn ông thô lỗ kia chính là kẻ vừa vô tình rạch một nhát dao vào sợi xích đó.