Sáng hôm sau, Thành phố Cảng Thiên Lam đón một trận mưa rào nặng hạt. Diệp Ninh đứng trước một căn nhà xập xệ nằm cuối con hẻm nhỏ của Xóm Bụi. Phía trên lối vào là một tấm biển gỗ cũ kỹ, sơn bong tróc chỉ còn hiện rõ hai chữ: "Dực Garage".
Cô cầm chiếc ô xanh nhạt, đối lập hoàn toàn với khung cảnh đầy vết dầu mỡ và những lốp xe cũ chất đống xung quanh. Bên trong, tiếng kim loại va chạm keng keng vang lên đều đặn.
Diệp Ninh bước vào, mùi xăng thơm nồng nặc tràn vào cánh mũi. Khương Dực đang nằm trên chiếc bàn trượt, nửa thân người chui tọt dưới gầm một chiếc xe cũ nát. Anh chỉ mặc một chiếc áo may ô dính đầy vết đen, đôi tay gân guốc đang ra sức vặn những con ốc cứng đầu.
"Tôi đã nói là đừng quay lại đây rồi mà?"
Giọng nói khàn khàn vang lên từ dưới gầm xe khiến Diệp Ninh giật mình. Cô không hiểu sao anh lại biết là cô.
"Tôi đến để trả tiền... và cảm ơn anh chuyện tối qua." Diệp Ninh đặt một chiếc phong bì nhỏ được dán cẩn thận lên chiếc bàn gỗ đầy bụi.
Khương Dực đẩy người ra khỏi gầm xe. Anh ngồi dậy, dùng một chiếc khăn bẩn lau qua loa đôi bàn tay đen nhẻm, rồi ngước nhìn cô. Ánh mắt anh lạnh lùng, lướt qua chiếc phong bì rồi dừng lại trên khuôn mặt thanh tú của Diệp Ninh.
"Tiểu thư, tiền ở đây tôi không thiếu. Nhưng tôi ghét nợ nần, và càng ghét hơn khi thấy những người như cô cố gắng tỏ ra lịch sự ở cái nơi này."
Anh đứng dậy, chiều cao vượt trội của anh tạo ra một áp lực vô hình khiến Diệp Ninh phải lùi lại một bước. Anh tiến sát về phía cô, hơi thở mang theo vị đắng của cà phê đen:
"Cô biết tối qua tôi đã cứu em trai cô khỏi tay ai không? Đó là người của lão Tam 'Thẹo'. Số tiền đó không chỉ là tiền rượu, nó là tiền bảo mạng. Cô nghĩ vài tờ giấy bạc này là đủ sao?"
Diệp Ninh mím môi, đôi mắt rưng rưng nhưng không hề né tránh: "Vậy anh muốn gì? Tôi không có nhiều tiền hơn lúc này, nhưng tôi có thể làm việc để trả nợ."
Khương Dực sững người một chút, rồi bật cười đầy giễu cợt. Tiếng cười của anh khô khốc như lá rụng. Anh nhìn quanh cái xưởng bụi bặm của mình, rồi nhìn vào đôi bàn tay trắng trẻo, mềm mại của cô tiểu thư ngành Ngôn ngữ.
"Làm việc? Cô định dùng đôi bàn tay tiểu thư đó để gõ búa hay thay lốp xe?"
Đúng lúc đó, chiếc radio cũ trong góc xưởng vang lên một đoạn tin tức về cuộc thi hùng biện tiếng Anh quốc tế tại Học viện Minh Châu. Khương Dực liếc nhìn cái radio, rồi nhìn sang đống giấy tờ, hóa đơn lộn xộn, toàn là những linh kiện xe nhập khẩu từ nước ngoài mà anh đang đau đầu vì không dịch nổi bản hướng dẫn kỹ thuật.
Một ý nghĩ quái chiêu xẹt qua đầu gã trai hư. Anh nhếch môi, tiến thêm một bước, dồn cô vào sát vách tường đầy dầu mỡ.
"Được thôi. Tôi có một giao kèo. Tôi không cần tiền."
Diệp Ninh nín thở: "Giao kèo gì?"
"Tôi có một lô linh kiện máy đua mới nhập về, toàn tiếng chuyên ngành khó ưa. Và... tôi cần một người 'trong sạch' để đóng giả bạn gái, giúp tôi ra mặt trong một buổi tiệc của giới độ xe vào tuần tới để dằn mặt mấy kẻ phiền phức." Khương Dực cúi thấp đầu, ghé sát tai cô thì thầm: "Cô ngoan như vậy, đóng giả làm người tình của một kẻ đốn mạt như tôi, chắc là thú vị lắm nhỉ?"
Diệp Ninh cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể anh truyền qua lớp áo mỏng. Một sự liều lĩnh chưa từng có trỗi dậy trong lòng cô. Nếu cô không trả hết nợ này, em trai cô sẽ còn gặp rắc rối, và cô cũng sẽ mãi bị nhốt trong cái lồng kính nhạt nhẽo của mình.
"Được. Tôi đồng ý. Nhưng anh phải hứa không được để em trai tôi dính líu đến quán bar đó nữa."
Khương Dực hơi bất ngờ trước sự dứt khoát của cô. Anh đưa bàn tay đầy vết dầu mỡ ra, định nắm lấy cằm cô nhưng rồi lại rụt về, thay vào đó là một nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm.
"Thành giao. Từ hôm nay, tiểu thư chính thức bước vào thế giới của tôi."
Bên ngoài, cơn mưa rào càng lúc càng nặng hạt, xóa nhòa ranh giới giữa khu phố giàu sang và xóm nhỏ lầm lụi, cũng như định mệnh bắt đầu buộc chặt hai con người trái ngược vào nhau.