MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Hòng Chạy ThoátChương 4

Đừng Hòng Chạy Thoát

Chương 4

809 từ · ~5 phút đọc

Ba ngày sau khi giao kèo được xác lập, Diệp Ninh nhận được tin nhắn từ một số lạ: "8 giờ tối. Cổng sau học viện. Đừng mặc váy hồng."

Đúng giờ, chiếc mô tô đen quen thuộc gầm vang trước cổng sau Học viện Minh Châu. Khương Dực vẫn vậy, phong trần và ngạo nghễ trong chiếc áo khoác da sờn cũ. Khi thấy Diệp Ninh bước ra với chiếc quần jeans ôm sát và áo sơ mi trắng đơn giản, anh chỉ nhướng mày, ném cho cô chiếc mũ bảo hiểm rồi hất hàm:

"Lên xe. Hôm nay tôi đưa cô đi xem 'văn phòng' của tôi."

Chiếc xe lao đi như tên bắn, xé toạc không khí của khu trung tâm để hướng về phía cảng container bỏ hoang ở ngoại ô thành phố Thiên Lam. Gió tạt mạnh vào mặt khiến Diệp Ninh vô thức ôm chặt lấy thắt lưng của Khương Dực. Cảm giác ấm nóng từ cơ thể anh truyền qua lớp áo da làm tim cô đập trệch một nhịp.

Nơi họ đến là một khu đất trống bằng phẳng, được bao quanh bởi những thùng container xếp chồng chất. Ánh sáng duy nhất đến từ những đống lửa tự phát và đèn pha xe máy. Hàng chục thanh niên ngậm thuốc lá, gào thét xung quanh những chiếc xe đang drift cháy cả mặt đường.

"Dực đại ca tới rồi!"

Tiếng reo hò vang lên. Khương Dực đỗ xe, tháo mũ bảo hiểm, mặc kệ những ánh mắt tò mò đang đổ dồn vào cô gái nhỏ nhắn đi cùng mình. Một gã thanh niên tóc xanh tiến lại gần, đưa cho anh một lon bia: "Kèo hôm nay căng đấy, đối thủ là tụi bên quận 4. Anh định chạy không?"

"Không. Hôm nay tôi chỉ đến để xem." Khương Dực hờ hững đáp, rồi kéo Diệp Ninh ngồi xuống một thùng hàng cũ.

Anh im lặng hồi lâu, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía những vệt lửa trên đường đua. Trong ánh sáng chập chờn, gương mặt anh hiện lên vẻ mệt mỏi mà Diệp Ninh chưa từng thấy.

"Cô thấy sao? Chỗ này bẩn thỉu, ồn ào và đầy rẫy nguy hiểm." Khương Dực bất ngờ lên tiếng, giọng anh trầm xuống, hòa vào tiếng gió biển. "Gia đình cô chắc chắn sẽ kể cho cô về những kẻ như tôi: Một thằng thợ sửa xe không học vấn, một kẻ không có tương lai, chỉ biết đốt đời mình vào những vòng quay vô nghĩa."

Diệp Ninh nhìn những vết sẹo trên tay anh, rồi nhìn vào mắt anh: "Tại sao anh lại nói mình không có tương lai?"

Khương Dực nhếch môi, nụ cười mang theo sự tự giễu: "Ở Thiên Lam này, nếu cô không có một cái họ danh giá, cô chỉ là cỏ rác. Tôi sinh ra ở Xóm Bụi, lớn lên trong mùi dầu máy. Tương lai của tôi chỉ dài bằng một đoạn đường đua. Một cú ngã, một lần lỡ tay... là hết."

Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt sắc lẹm như muốn xuyên thấu tâm tư: "Diệp tiểu thư, cô là người có tương lai rạng rỡ. Đừng cố gắng tìm hiểu hay thương hại tôi. Giao kèo xong, cô hãy biến khỏi đây như chưa từng xuất hiện."

Diệp Ninh không sợ hãi. Cô cảm nhận được đằng sau sự thô lỗ đó là một nỗi tuyệt vọng được che đậy quá kỹ càng. Cô đứng dậy, tiến lại gần anh hơn một chút, đủ để ngửi thấy mùi khói thuốc nồng nàn.

"Anh không có tương lai, hay là anh đang sợ hãi tương lai?"

Khương Dực sững người. Điếu thuốc trên tay anh khựng lại giữa không trung. Chưa một ai, kể cả những chiến hữu vào sinh ra tử với anh, dám nói với anh những lời như thế.

Đúng lúc đó, một nhóm thanh niên quá khích bắt đầu nẹt pô xe ầm ĩ, kèm theo tiếng còi cảnh sát vang lên từ phía xa. Đám đông bắt đầu hỗn loạn. Khương Dực nhanh như cắt chộp lấy tay Diệp Ninh, kéo cô lên xe.

"Bám chặt vào!"

Anh rồ ga, chiếc xe lao vút vào một con đường tắt nhỏ hẹp giữa các thùng container ngay khi ánh đèn xanh đỏ của cảnh sát xuất hiện. Trong lúc trốn chạy giữa màn đêm, Diệp Ninh áp mặt vào lưng anh. Cô chợt nhận ra, kẻ tự nhận mình "không có tương lai" này, thực ra lại là người đang sống mãnh liệt hơn bất cứ ai cô từng biết.

Đêm đó, khi đưa cô về đến đầu ngõ nhà họ Diệp, Khương Dực không nói lời nào. Anh chỉ đợi cô vào nhà rồi mới quay xe đi. Nhưng Diệp Ninh biết, cái nhìn của anh lúc chia tay đã không còn vẻ lạnh lùng tuyệt đối như trước nữa.