Đừng Hòng Chạy Thoát

Chương 5

825 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn chùm trong phòng khách nhà họ Diệp tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng lạnh lẽo. Diệp Ninh đứng trước gương, tháo đôi bông tai ngọc trai, nhìn mình trong gương với một cảm giác lạ lẫm. Chiếc áo sơ mi trắng cô mặc ban nãy vẫn còn vương lại một chút mùi khói thuốc lá và mùi xăng xe của Khương Dực.

Cộc, cộc.

"Ninh, con đã ngủ chưa?"

Giọng nói nghiêm nghị của bà Lâm – mẹ cô – vang lên ngoài cửa. Diệp Ninh giật mình, vội vàng vơ lấy chiếc áo khoác da (vật "tang chứng" mà Khương Dực cho cô mượn vì gió đêm lạnh) nhét vội vào sâu trong tủ quần áo.

Bà Lâm bước vào, ánh mắt sắc sảo đảo qua một lượt khắp phòng trước khi dừng lại trên gương mặt có chút nhợt nhạt của con gái.

"Dạo này mẹ thấy con hay về muộn. Kỳ thực tập ở viện ngôn ngữ bận rộn đến thế sao?"

"Dạ... tại có nhiều tài liệu chuyên ngành cần dịch gấp ạ," Diệp Ninh cúi đầu, bàn tay siết chặt gấu áo. Đây là lần đầu tiên cô nói dối mẹ một cách không chớp mắt.

"Nhớ lấy vị thế của con. Tháng sau là lễ đính hôn thử giữa nhà ta và bên nhà họ Trần. Đừng để bất kỳ tin đồn không hay nào ảnh hưởng đến danh tiếng gia tộc."

Bà Lâm rời đi sau một lời nhắc nhở đầy sức nặng. Diệp Ninh ngồi thụp xuống giường, lồng ngực phập phồng. "Hôn nhân danh giá", "Danh tiếng gia tộc"... đó là những xiềng xích đã khóa chặt cô suốt 22 năm qua. Cô là một con búp bê sứ được trưng bày trong tủ kính, đẹp đẽ nhưng không có linh hồn.

Nhưng đêm nay, sau khi ngồi sau xe của Khương Dực, sau khi nghe tiếng gầm rú của động cơ và nhìn thấy ánh lửa bập bùng ở bến cảng, cô nhận ra mình không còn muốn làm con búp bê đó nữa.

Sáng hôm sau, Diệp Ninh không đến thư viện như thường lệ. Cô thay một chiếc váy hoa nhí đơn giản, búi cao tóc, rồi bắt xe buýt thẳng tiến đến khu Xóm Bụi.

Căn tiệm của Khương Dực vẫn bừa bộn như thế. Anh đang nằm dưới gầm xe, miệng ngậm một con ốc vít, đôi tay dầu mỡ đang vật lộn với chiếc bộ chế hòa khí.

"Anh Dực, tôi đến thực hiện giao kèo đây."

Khương Dực giật mình, cái đầu va đánh cộp vào gầm xe. Anh chửi thề một tiếng rồi đẩy xe trượt ra ngoài. Nhìn thấy cô gái nhỏ đứng dưới nắng hè oi ả, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng đôi mắt lại sáng quắc, anh nheo mắt:

"Tiểu thư, hôm nay không có tiết học sao?"

"Tôi trốn học rồi." Diệp Ninh thản nhiên đáp, cô đặt túi xách xuống một chiếc ghế nhựa cũ. "Tôi mang bản dịch hướng dẫn kỹ thuật cho bộ tăng áp mới của anh đây. Và... anh có việc gì cần tôi giúp không? Quét dọn hay sắp xếp lại đống hóa đơn này chẳng hạn?"

Khương Dực đứng dậy, phủi phủi bàn tay đầy vết đen vào chiếc quần jeans rách gối. Anh tiến lại gần, nhìn cô từ trên xuống dưới, rồi bất ngờ đưa tay quệt một vệt dầu mỡ lên chóp mũi trắng trẻo của cô.

"Trốn học? Cô bắt đầu hư hỏng rồi đấy, Diệp Ninh."

Diệp Ninh không né tránh, cũng không lau vết bẩn đó đi. Cô nhìn thẳng vào anh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định:

"Nếu ngoan ngoãn đồng nghĩa với việc để người khác sắp xếp cuộc đời mình, thì tôi không muốn ngoan nữa."

Khương Dực lặng người. Trong giây phút đó, anh thấy ở cô gái mỏng manh này một sự nổi loạn còn dữ dội hơn cả những gã tay đua điên cuồng ngoài kia. Sự nổi loạn của cô không phải là tiếng gào thét, mà là một dòng chảy ngầm chực chờ phá vỡ con đập.

"Được, thích làm thì làm." Khương Dực hất hàm về phía đống linh kiện rỉ sét trong góc. "Phân loại chúng theo kích thước đi. Làm không xong thì đừng hòng tôi đưa cô đi dự tiệc vào tuần tới."

Cả buổi chiều hôm đó, một cảnh tượng kỳ lạ diễn ra tại "Dực Garage": Một gã trai hư thô lỗ vừa sửa xe vừa lén nhìn cô gái ngoan đang cặm cụi nhặt nhạnh từng món đồ kim loại bẩn thỉu. Diệp Ninh không phàn nàn, cô làm việc một cách tỉ mỉ, thỉnh thoảng lại hỏi anh tên gọi của từng linh kiện bằng một sự tò mò chân thành.

Sự nổi loạn thầm lặng của Diệp Ninh đã bắt đầu như thế—không phải bằng rượu mạnh hay đua xe, mà bằng việc cô chọn ở cạnh một người mà cả thế giới của cô đều xua đuổi.