MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Hòng Chạy ThoátChương 6

Đừng Hòng Chạy Thoát

Chương 6

722 từ · ~4 phút đọc

Đêm thứ Bảy tại khu công nghiệp bỏ hoang phía Bắc Thiên Lam không hề yên tĩnh. Đây là nơi diễn ra "Đêm Hội Động Cơ" – sự kiện lớn nhất năm của giới độ xe ngầm. Tiếng nhạc điện tử dập dìu hòa lẫn với tiếng nẹt pô vang trời.

Khương Dực dựa lưng vào chiếc mô tô, ánh sáng từ những cột đèn cao áp đổ bóng dài trên mặt đất. Hôm nay anh trông khác hẳn. Thay vì chiếc áo ba lỗ bụi bặm, anh mặc một chiếc áo sơ mi đen phanh hai cúc đầu, để lộ hình xăm đại bàng vươn cánh ngay xương quai xanh.

"Đến rồi à?"

Khương Dực khẽ ngẩng đầu. Diệp Ninh bước xuống từ chiếc taxi. Cô đã nghe lời anh, không mặc váy hồng tiểu thư. Cô chọn một chiếc váy đen ôm sát, khoác bên ngoài chiếc áo khoác da của anh – thứ mà cô đã bí mật giặt sạch và ủi phẳng. Đôi môi vốn chỉ tô son dưỡng hồng nhạt nay được điểm tô bằng sắc đỏ trầm đầy quyền lực.

Khương Dực nhìn cô không rời mắt, điếu thuốc trên tay anh cháy đến tận đầu lọc mà anh không hay biết.

"Nhìn gì thế? Trông tôi... lạ lắm sao?" Diệp Ninh hơi ngượng nghịu, tay vân vê gấu áo.

"Lạ." Khương Dực vứt điếu thuốc, bước lại gần cô. Anh không ngần ngại vòng tay qua eo cô, kéo sát vào lòng mình. "Nhưng rất đẹp. Nhớ lấy, hôm nay cô là người phụ nữ của Khương Dực. Đừng có tỏ ra sợ hãi, cứ kiêu ngạo lên cho tôi."

Diệp Ninh cảm nhận được bàn tay nóng hổi của anh áp sát vòng eo, một cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng. Cô hít một hơi thật sâu, tựa đầu vào vai anh như một lời khẳng định.

Khi cả hai bước vào khu vực trung tâm, tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Đám dân chơi Thiên Lam vốn đã quen với một Khương Dực đơn độc, lầm lì, nay đều kinh ngạc trước sự xuất hiện của "đóa hoa nhài" bên cạnh gã hổ dữ.

"Dực đại ca, hôm nay mang theo 'hàng nóng' thế?" Một gã thanh niên xăm trổ đầy mặt lên tiếng trêu chọc.

Khương Dực không đáp lời bằng lời nói. Anh chỉ lạnh lùng liếc mắt một cái, sát khí tỏa ra khiến gã kia lập tức ngậm miệng. Anh đưa Diệp Ninh đến bàn của những "ông trùm" khu vực cảng.

Tại đây, Diệp Ninh đã khiến Khương Dực hoàn toàn bất ngờ. Khi một đối tác người nước ngoài đang tranh cãi với Khương Dực về thông số kỹ thuật của bộ tăng áp động cơ, Diệp Ninh đã thản nhiên xen vào bằng vốn tiếng Anh chuyên ngành sắc sảo.

"Thưa ông, bộ tăng áp mà anh Dực đang nói là dòng Twin-Scroll, nó giảm thiểu độ trễ turbo tốt hơn nhiều so với loại ông đang đề cập. Nếu ông nhìn vào bản vẽ này..."

Cô nói một cách lưu loát, tự tin, đôi mắt sáng rực dưới ánh đèn sân khấu. Khương Dực đứng bên cạnh, khoanh tay trước ngực, môi khẽ nhếch lên đầy tự hào. Hóa ra, cô gái "ngoan" này khi đứng trong thế giới của anh lại có thể tỏa sáng một cách sắc lẹm đến vậy.

Buổi tiệc kết thúc bằng một màn đua biểu diễn. Khương Dực dắt Diệp Ninh lên xe. Anh không chạy đua với ai, chỉ chở cô chạy dọc đường bờ biển vắng người.

Gió biển thổi tung mái tóc của cả hai. Diệp Ninh áp sát mặt vào lưng anh, nghe rõ nhịp tim đập mạnh mẽ của Khương Dực qua lớp áo sơ mi mỏng. Trong khoảnh khắc đó, tiếng gầm rú của động cơ không còn làm cô sợ hãi, nó giống như một bản nhạc của sự tự do.

"Này, tiểu thư..." Khương Dực nói to để át tiếng gió.

"Gì cơ?"

"Hôm nay... cô làm tốt lắm."

Diệp Ninh mỉm cười, vòng tay ôm chặt lấy anh hơn. Giữa không gian bao la của biển cả và bóng tối, nhịp tim của cô cũng bắt đầu đập loạn – không phải vì sợ hãi, mà vì cô biết mình đã thực sự lún sâu vào thế giới của người đàn ông này mất rồi.