MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Hòng Chạy ThoátChương 7

Đừng Hòng Chạy Thoát

Chương 7

702 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, dư âm của đêm hội vẫn còn lẩn khuất trong tâm trí Diệp Ninh như một giấc mộng đẹp. Thế nhưng, trái ngược với sự ngọt ngào nhen nhóm trong lòng cô, Khương Dực lại trải qua một đêm thức trắng.

Anh ngồi trong xưởng, nhìn đống linh kiện vứt ngổn ngang và nhìn xuống bàn tay đầy sẹo của mình. Sự tỏa sáng của Diệp Ninh tối qua – cách cô dùng vốn kiến thức uyên bác để bảo vệ anh – không làm anh thấy vui lâu. Ngược lại, nó nhắc nhở anh về một thực tế tàn khốc: Cô thuộc về những khán phòng rực rỡ ánh đèn, còn anh thuộc về bóng tối của những con hẻm rỉ sét.

Khi Diệp Ninh mang theo túi bánh bao nóng hổi bước vào tiệm với nụ cười rạng rỡ, cô chỉ nhận lại một ánh nhìn lạnh băng.

"Đến đây làm gì nữa?" Khương Dực hỏi, tay không ngừng gõ búa vào một thanh sắt, tạo nên những tiếng chát chúa nhức óc.

"Tôi mang đồ ăn sáng đến cho anh, và chúng ta còn bản dịch dở dang mà?" Diệp Ninh ngạc nhiên trước thái độ xoay chuyển 180 độ của anh.

Khương Dực dừng tay, ném mạnh chiếc búa xuống sàn. Tiếng động lớn khiến Diệp Ninh giật mình lùi lại. Anh tiến về phía cô, đôi mắt đỏ vằn vì thiếu ngủ và một sự tàn nhẫn cố hữu:

"Giao kèo kết thúc rồi. Cô đã giúp tôi lấy mặt mũi tối qua, nợ nần xóa sạch. Cầm đồ của cô rồi về đi."

"Anh nói gì cơ? Tôi nghĩ chúng ta..."

"Chúng ta cái gì?" Khương Dực cười khẩy, bước tới dồn cô vào góc tường, nhưng lần này không có sự bảo bọc, chỉ có sự đe dọa. "Cô tưởng đi chơi với tôi một đêm, mặc cái áo khoác da của tôi thì cô là người của thế giới này à? Nhìn lại mình đi, Diệp Ninh. Cô là tiểu thư họ Diệp, tương lai là phu nhân nhà giàu. Còn tôi? Tôi là thằng thợ xe hôm nay có cơm, ngày mai có thể vào tù hoặc nằm dưới hố."

Diệp Ninh run rẩy, nhưng cô vẫn cố chấp nhìn vào mắt anh: "Tôi không quan tâm những thứ đó. Tôi chỉ thấy một Khương Dực cô đơn và..."

"Đừng có dùng cái giọng thương hại đó với tôi!" Khương Dực gầm lên, bàn tay anh đấm mạnh vào bức tường ngay sát tai cô. "Thế giới của tôi không cần một con búp bê đến để ban phát lòng tốt. Sự xuất hiện của cô ở đây chỉ làm tôi thêm vướng chân vướng tay thôi."

Anh giật lấy túi bánh bao trên tay cô, ném thẳng vào thùng rác một cách phũ phàng.

"Về đi. Đừng để tôi phải dùng những từ ngữ bẩn thỉu hơn để đuổi cô."

Diệp Ninh lặng người. Cảm giác đau đớn từ tim lan ra khắp cơ thể, nó còn khó chịu hơn cả sự kìm kẹp của mẹ cô. Cô không khóc, chỉ hít một hơi thật sâu, nhặt chiếc túi xách của mình lên.

"Tôi hiểu rồi. Hóa ra Khương Dực lừng lẫy cũng chỉ là một kẻ hèn nhát, không dám đối diện với người khác thật lòng."

Cô quay lưng đi, bóng lưng nhỏ bé cô độc giữa con hẻm bụi bặm. Khương Dực đứng đó, đôi bàn tay cuộn chặt đến mức chảy máu. Anh biết mình vừa đâm một nhát dao vào lòng cô, nhưng anh thà để cô ghét mình còn hơn để cô bị vấy bẩn bởi cái thế giới mà sớm muộn gì cũng sẽ nuốt chửng anh.

Khi bóng cô hoàn toàn biến mất, Khương Dực mới gục đầu xuống đôi bàn tay dầu mỡ, lầm bầm một mình: "Đúng, tôi là kẻ hèn nhát... vì tôi không thể để em gặp nguy hiểm."

Ở một góc khác của Xóm Bụi, những kẻ thù cũ của Khương Dực – những kẻ tối qua đã thấy Diệp Ninh bên cạnh anh – đang âm thầm quan sát từ trong bóng tối với nụ cười hiểm độc. Chúng đã tìm thấy điểm yếu duy nhất của "con ngựa bất kham" này.