MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Hòng Chạy ThoátChương 15

Đừng Hòng Chạy Thoát

Chương 15

751 từ · ~4 phút đọc

Bình minh ở biển Thiên Lam không rực rỡ như trong những tấm bưu thiếp mà Diệp Ninh thường thấy. Nó bắt đầu bằng một dải màu xám bạc từ từ tách đôi mặt biển và bầu trời, lạnh lẽo và tĩnh lặng.

Sau một đêm dài trốn chạy và kiệt sức, Khương Dực tỉnh dậy bên cạnh đống lửa đã tàn. Vết thương trên người anh đã được Diệp Ninh băng bó bằng những dải vải xé ra từ lớp lót áo khoác. Anh nhìn sang bên cạnh, cô gái nhỏ đang cuộn tròn ngủ lịm đi, đôi tay vẫn nắm chặt lấy vạt áo của anh ngay cả trong giấc mơ.

Khương Dực khẽ gỡ tay cô ra, bước đi tập tễnh ra phía ghềnh đá. Tiếng sóng vỗ vào đá ngầm nghe như tiếng thở dài của đại dương.

"Anh tỉnh rồi sao?"

Giọng nói trong trẻo nhưng hơi khàn của Diệp Ninh vang lên phía sau. Cô đã tỉnh từ lúc nào, khoác chiếc áo da rộng thùng thình của anh, trông nhỏ bé và lạc lõng giữa bãi biển hoang sơ.

"Ừ." Khương Dực không quay lại, anh rút một điếu thuốc bị nát một nửa trong túi ra, định châm lửa nhưng rồi lại thôi. Anh nhìn về phía đường chân trời, nơi ánh sáng bắt đầu le lói. "Em có biết tại sao biển ở đây lại tên là Thiên Lam không?"

Diệp Ninh bước lại gần, đứng cạnh anh. "Vì nó xanh như bầu trời?"

Khương Dực nhếch môi, nụ cười mang theo vị mặn của muối biển. "Người ta nói vậy để lừa khách du lịch thôi. Dân ở đây kể rằng, Thiên Lam là tên của một cô gái đã gieo mình xuống biển vì không thể ở bên cạnh người mình yêu. Cô ấy thuộc về đất liền, còn anh ta là một gã cướp biển. Hai thế giới không bao giờ có thể chạm vào nhau mà không gây ra đổ vỡ."

Anh quay sang nhìn cô, đôi mắt thâm quầng nhưng chứa đựng một sự dịu dàng hiếm hoi. "Ninh à, tối qua em đã cứu tôi. Nhưng tôi không thấy vui. Tôi thấy sợ. Tôi sợ cái cách em lao vào vòng vây đó, sợ đôi bàn tay chỉ để cầm bút của em giờ lại dính máu và bụi bặm."

"Tôi không hối hận," Diệp Ninh kiên quyết.

"Nhưng tôi hối hận!" Khương Dực gầm nhẹ, anh xoay người bóp chặt lấy hai vai cô. "Tôi là kẻ cô độc. Tôi không có cha mẹ để thờ phụng, không có danh dự để giữ gìn. Nếu tôi chết, biển Thiên Lam này sẽ nuốt chửng tôi và chẳng ai nhớ đến một thằng thợ xe tên Dực. Nhưng em thì khác. Em có một cuộc đời rạng rỡ phía trước."

Diệp Ninh nhìn sâu vào mắt anh, không hề né tránh. "Anh nghĩ cuộc đời rạng rỡ là ngồi trong phòng máy lạnh, ký những văn bản vô hồn và cưới một người đàn ông tôi không yêu sao? Khương Dực, anh nói anh cô độc, nhưng anh có biết cái cô độc của việc sống giữa đám đông mà không ai hiểu mình không?"

Cô chạm nhẹ vào vết thương trên mặt anh. "Ở cạnh anh, dù là trong nhà hoang hay dưới gầm xe, tôi mới thấy mình thực sự đang sống. Đừng dùng cái lý do 'vì tốt cho tôi' để đẩy tôi ra nữa. Thiên Lam không chết vì cô ấy yêu gã cướp biển, cô ấy chết vì người ta bắt cô ấy phải sống một cuộc đời không có anh ta."

Khương Dực lặng người. Lời tự sự của cô như xé toạc lớp vỏ bọc bất cần cuối cùng của anh. Anh kéo cô vào lòng, cái ôm chặt đến mức như muốn hòa hai cơ thể làm một. Giữa tiếng sóng gào thét của biển Thiên Lam, gã trai hư lừng lẫy phố cảng lần đầu tiên để mặc cho một giọt nước mắt rơi xuống vai cô gái ngoan của mình.

"Được rồi... em thắng rồi, đồ bướng bỉnh." Anh thì thầm vào tóc cô. "Nhưng từ giờ, mạng của em là của tôi. Đừng bao giờ liều mạng như vậy nữa."

Bình minh cuối cùng cũng ló rạng, nhuộm đỏ cả một vùng biển. Họ đứng đó, hai linh hồn cô độc tìm thấy nhau giữa bão táp, bắt đầu một ngày mới với một lời thề ngầm định: Dù thế giới có sụp đổ, họ sẽ cùng nhau đối mặt.