Chiếc taxi phanh gấp trước cổng vào khu kho bãi phía Đông cảng Thiên Lam. Diệp Ninh ném xấp tiền lẻ lên ghế rồi lao ra ngoài. Gió biển thổi thốc vào mặt mang theo vị mặn và mùi rỉ sét của sắt thép. Không gian tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rầm vào mạn thuyền và xa xa là tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên từ phía nhà kho số 9.
Diệp Ninh chạy về phía đó, lồng ngực cô đau thắt lại vì nhịp tim quá nhanh. Khi cô nép mình sau một thùng container rỉ sét nhìn vào bên trong, cảnh tượng trước mắt khiến cô suýt nữa thì hét lên.
Giữa ánh đèn cao áp nhập nhẹm, Khương Dực đang đứng giữa một vòng tròn máu và bụi bặm. Áo anh đã bị xé rách, để lộ những vết bầm tím và máu tươi loang lổ trên làn da lúa mạch. Dưới chân anh là ba, bốn gã đàn ông đang nằm rên rỉ. Nhưng vòng vây vẫn còn quá dày. Tam "Thẹo" đứng đó, cười sằng sặc, tay cầm một thanh sắt dài:
"Khá khen cho thằng Dực 'Điên'! Mày vẫn trâu bò như ngày nào. Nhưng để xem mày chịu được thêm bao lâu?"
Khương Dực quệt máu trên khóe môi, đôi mắt đỏ ngầu như một con sói bị dồn vào đường cùng. Anh lao lên, đoạt lấy thanh sắt từ tay một gã khác, ra đòn dứt khoát và tàn nhẫn. Diệp Ninh run rẩy. Đây không phải là người đàn ông dịu dàng hôn cô dưới mưa, đây là một Khương Dực tàn bạo, khát máu, một kẻ trưởng thành từ những trận đòn roi của phố thị đen tối.
Bộp!
Một gã đánh lén từ phía sau bằng gậy gỗ vào vai Khương Dực. Anh khuỵu xuống. Tam "Thẹo" thừa cơ vung dao bấm lao tới.
"KHÔNG ĐƯỢC CHẠM VÀO ANH ẤY!"
Diệp Ninh hét lên, cô không biết mình lấy đâu ra can đảm để nhặt một chai thủy tinh vỡ gần đó, xông thẳng vào vòng vây. Sự xuất hiện của một cô gái trẻ trong chiếc áo khoác da quá khổ, gương mặt thanh tú đầm đìa nước mắt nhưng ánh mắt đầy vẻ liều mạng khiến đám côn đồ khựng lại trong giây lát.
"Ninh? Sao em lại ở đây?!" Khương Dực gầm lên, giọng anh vừa đau đớn vừa hoảng loạn. Sự xuất hiện của cô chính là nỗi sợ lớn nhất của anh lúc này.
Sự xao nhãng của đám đông là cơ hội duy nhất. Khương Dực dùng chút sức tàn cuối cùng, tung một cú đá hiểm hóc vào hạ bộ Tam "Thẹo", rồi vồ lấy chìa khóa xe trên mặt đất. Anh chộp lấy tay Diệp Ninh, kéo cô chạy về phía chiếc mô tô đang dựng ở cửa kho.
"Lên xe! Mau lên!"
Anh nhấn ga, tiếng động cơ nổ giòn giã như một lời tuyên chiến. Chiếc xe lao vút đi, hất văng hai gã định chặn đường. Phía sau, tiếng chửi bới và tiếng còi xe đuổi theo vang lên không ngớt.
Họ lao đi trong đêm, xuyên qua những con hẻm hẹp của Xóm Bụi, qua những cây cầu vắng người. Gió tạt mạnh khiến nước mắt Diệp Ninh khô đi trên má. Cô ôm chặt lấy thắt lưng Khương Dực, cảm nhận được hơi ấm và cả sự run rẩy từ cơ thể anh. Anh đang kiệt sức, nhưng đôi tay vẫn giữ chặt ghi-đông để bảo vệ cô.
Cuối cùng, Khương Dực tấp xe vào một ngôi nhà hoang ven bìa rừng, cách xa trung tâm Thiên Lam. Vừa tắt máy, anh ngã nhào xuống bãi cỏ, hơi thở đứt quãng.
"Anh Dực! Anh có sao không?" Diệp Ninh cuống cuồng quỳ xuống bên cạnh anh.
Dưới ánh trăng mờ, Khương Dực nhìn cô, một nụ cười khổ hiện lên trên gương mặt đầy vết thương. "Tôi đã bảo... bảo em về nhà mà... Đồ ngốc... em có biết nếu bị bắt, em sẽ ra sao không?"
"Tôi không quan tâm!" Diệp Ninh bật khóc, cô dùng vạt áo của mình lau vết máu trên trán anh. "Tôi không thể để anh một mình. Tôi thà chết cùng anh còn hơn quay về cái nhà lạnh lẽo đó."
Khương Dực im lặng, anh đưa bàn tay dính đầy bụi và máu lên, vuốt nhẹ gò má cô. "Điên rồi... cả hai chúng ta đều điên rồi."
Đêm đó, họ không trở về Thiên Lam. Giữa ngôi nhà hoang lộng gió, tiểu thư nhà họ Diệp và gã thợ xe của Xóm Bụi đã cùng nhau thực hiện chuyến đi trốn điên rồ nhất cuộc đời. Đó là đêm họ nhận ra, thế giới này có thể ruồng bỏ họ, nhưng họ nhất định sẽ không buông tay nhau.