MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Hòng Chạy ThoátChương 13

Đừng Hòng Chạy Thoát

Chương 13

1,041 từ · ~6 phút đọc

Tiếng tút tút dài dằng dặc từ điện thoại sau lời kêu cứu của Lâm Vỹ như một gọng kìm siết chặt lấy cổ họng Diệp Ninh. Toàn bộ sự ngọt ngào của nụ hôn dưới mưa và màn "đánh ghen" ban nãy tan biến sạch sành sanh, chỉ còn lại cái lạnh thấu xương của nỗi sợ hãi.

Khương Dực siết chặt điện thoại đến mức những khớp xương ngón tay trắng bệch. Anh không nhìn Diệp Ninh, giọng nói lúc này trầm xuống, đặc quánh như chì: "Lên xe. Tôi đưa em về nhà họ Diệp."

"Không! Lâm Vỹ đang gặp nguy hiểm, tôi phải đi với anh!" Diệp Ninh túm lấy vạt áo khoác da của anh, giọng cô run rẩy nhưng kiên quyết.

"Em không hiểu sao?" Khương Dực quay phắt lại, gầm lên, đôi mắt đỏ vằn vì giận dữ và lo lắng. "Đây không phải là trò chơi trốn tìm! Đây là bọn Tam 'Thẹo'. Chúng nó không dùng lời nói, chúng nó dùng dao và máu. Em đi theo chỉ khiến tôi phân tâm và chúng nó sẽ có thêm một con mồi để uy hiếp tôi!"

Khương Dực không đợi cô phản ứng, anh xách bổng cô lên xe, rồ ga lao thẳng về phía khu biệt thự sang trọng của nhà họ Diệp. Anh thả cô xuống ở một góc tối gần cổng chính, nơi ánh đèn đường xa hoa và những bụi hoa cắt tỉa gọn gàng trông như một vương quốc xa lạ.

"Nghe này," anh nắm lấy hai vai cô, nhìn thẳng vào mắt cô bằng sự khẩn thiết chưa từng thấy. "Vào nhà, đóng cửa lại và đừng ra ngoài cho đến khi tôi gọi. Đây là chuyện của đàn ông phố đêm. Em... em chỉ cần làm tiểu thư họ Diệp cho thật tốt là đủ rồi."

Nói xong, anh quay xe, để lại một làn khói khét lẹt và bóng lưng đơn độc lao vào màn đêm mù mịt.

Diệp Ninh đứng sững lại giữa con phố vắng. Phía trước cô là cánh cổng sắt bề thế của nhà họ Diệp – nơi đại diện cho sự an toàn, danh dự và một tương lai trải đầy nhung lụa. Phía sau cô là bóng tối của Xóm Bụi, nơi người đàn ông cô yêu đang liều mạng vì em trai cô.

Cô bước vào nhà. Sự yên tĩnh đến đáng sợ của dinh thự khiến cô cảm thấy nghẹt thở. Trên bàn phòng khách, bà Lâm đang ngồi nhấp trà, vẻ mặt lạnh lùng như một pho tượng đá.

"Con về rồi đấy à? Trần Phong vừa gọi điện cho mẹ. Nó nói con đi cùng một thằng thợ xe, người ngợm bẩn thỉu như kẻ vô gia cư." Bà Lâm đặt tách trà xuống đĩa sứ kêu một tiếng cạch chói tai. "Diệp Ninh, mẹ đã dạy con thế nào? Phía sau cái tên họ Diệp là hàng trăm con mắt nhìn vào. Con không chỉ là con gái mẹ, con là bộ mặt của gia tộc này."

Diệp Ninh nhìn người phụ nữ sang trọng trước mặt, người luôn tự hào về sự "ngoan ngoãn" của con gái như một món trang sức đắt tiền. Lần đầu tiên, cô cảm thấy cái hào quang này thật ghê tởm.

"Mẹ có biết Lâm Vỹ đang ở đâu không?" Diệp Ninh hỏi, giọng cô bình thản đến lạ lùng.

"Thằng bé đó lại phá phách gì nữa sao? Nó luôn là vết nhơ của nhà họ Lâm. Mẹ đã bảo dì con đưa nó sang nước ngoài nhưng chúng nó không nghe." Bà Lâm xua tay, vẻ khinh khỉnh hiện rõ. "Sự an nguy của nó không quan trọng bằng việc con phải xuất hiện thật hoàn hảo trong lễ đính hôn tuần tới."

Một tiếng cười nhạt bật ra từ lồng ngực Diệp Ninh. Đây chính là "thế giới sạch sẽ" mà Khương Dực muốn cô quay về sao? Một nơi mà danh dự quan trọng hơn mạng sống của người thân? Một nơi mà tình yêu bị đem ra cân đo đong đếm như những món hàng?

Diệp Ninh quay người, bước thẳng lên phòng. Cô khóa chặt cửa, nhưng không phải để đi ngủ. Cô tháo bỏ đôi hoa tai ngọc trai, cởi chiếc áo sơ mi lấm bẩn, khoác lên mình chiếc áo khoác da cũ của Khương Dực mà cô vẫn luôn giấu kín.

Cô mở cửa sổ ban công tầng hai. Bên dưới là giàn hoa giấy rực rỡ nhưng đầy gai nhọn. Diệp Ninh hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay tiểu thư bám chặt vào thành lan can, rồi từ từ leo xuống. Gai nhọn đâm vào da thịt, máu rỉ ra ở lòng bàn tay, nhưng cô không cảm thấy đau.

Cô nhận ra rằng, ánh hào quang của nhà họ Diệp chỉ là một cái lồng lấp lánh. Và tối nay, cô thà làm một cánh chim lạc đàn trong bão tố cùng Khương Dực, còn hơn là một con công bị nhốt trong lồng vàng.

Diệp Ninh chạy bộ ra đến đường lớn, bắt đại một chiếc taxi và hét lớn địa chỉ của quán bar Hắc Nguyệt.

"Nhanh lên! Tôi sẽ trả gấp đôi tiền!"

Trong khi đó, tại một kho bãi bỏ hoang ven cảng Thiên Lam, Khương Dực đang đứng giữa vòng vây của hơn mười gã đàn ông tay lăm lăm gậy sắt. Phía sau chúng, Lâm Vỹ đang bị trói vào một cái ghế, mặt mũi bầm dập.

"Dực 'Điên', cuối cùng mày cũng đến." Tam 'Thẹo' bước ra từ bóng tối, cầm một con dao bấm gõ nhịp trên đùi. "Mày định cứu thằng nhóc này bằng cái gì? Đôi tay sửa xe hay là mạng của mày?"

Khương Dực vứt chìa khóa xe xuống đất, đôi mắt anh rực cháy một ngọn lửa hủy diệt: "Thả nó ra. Tao ở đây rồi. Một mình tao chấp hết tụi mày."

Cuộc chiến không cân sức bắt đầu nổ ra giữa tiếng gầm rú của gió biển và tiếng la hét xé lòng. Khương Dực chiến đấu như một kẻ không còn gì để mất, nhưng anh không hề biết rằng, "cô gái ngoan" của anh đang lao tới nơi này với một trái tim cuồng loạn không kém gì anh.