MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỪNG LÀM LOẠN!Chương 1: ĐỨA TRẺ BỊ BỎ RƠI VÀ SỰ XUẤT HIỆN CỦA "VỊ THẦN"

ĐỪNG LÀM LOẠN!

Chương 1: ĐỨA TRẺ BỊ BỎ RƠI VÀ SỰ XUẤT HIỆN CỦA "VỊ THẦN"

666 từ · ~4 phút đọc

Mưa tầm tã trút xuống thành phố S, biến bầu trời ban ngày trở nên xám xịt và lạnh lẽo. Tại sảnh bệnh viện trung tâm, một cô bé khoảng sáu tuổi, mặc chiếc váy trắng đã lấm lem bùn đất, đang ngồi co quắp trên hàng ghế chờ dài dằng dặc. Đôi mắt nó sưng húp vì khóc, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo, run rẩy theo từng đợt gió lùa qua khe cửa.

Mẹ nó vừa được đưa vào phòng cấp cứu, nhưng y tá nói bà không qua khỏi. Cha nó? Trong ký ức của nó, cha chỉ là những trận đòn roi và mùi rượu nồng nặc, người đã bỏ đi từ lâu.

"Này đứa nhỏ, người thân của cháu đâu?" – Một cô y tá lại gần hỏi, giọng đầy ái ngại.

Tô Miên ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn lên, môi mím chặt không nói được lời nào. Giữa lúc sự cô độc và sợ hãi bao trùm lấy nó, thì cánh cửa lớn của bệnh viện đột ngột mở ra.

Một toán người mặc vest đen nhanh chóng tiến vào, không khí xung quanh dường như đông cứng lại trước sự hiện diện của người đàn ông đi đầu. Anh ta mặc chiếc áo măng tô màu đen dài, dáng người cao lớn, gương mặt anh tuấn nhưng lạnh lùng như tạc từ băng đá. Đôi mắt phượng sâu thẳm quét qua sảnh bệnh viện, dừng lại đúng chỗ cô bé nhỏ thốn đang co rùm lại.

Phó Thừa Ngôn – người đàn ông đứng đầu tập đoàn Phó thị, kẻ mà cả thành phố S phải kiêng dè, đang tiến lại gần nó.

Gót giày da nện xuống sàn đá hoa cương phát ra âm thanh cộp, cộp đầy quyền lực. Anh đứng trước mặt Tô Miên, cái bóng cao lớn che khuất cả ánh đèn trần, bao trùm lấy nó.

"Tô Miên?" – Giọng nói của anh trầm thấp, mang theo sự từ tính lạ thường.

Cô bé ngơ ngác gật đầu, hơi thở nấc nghẹn.

Phó Thừa Ngôn nhìn đứa nhỏ gầy gò trước mắt. Đây chính là con gái của người bạn từng cứu mạng anh trong một vụ tai nạn năm xưa. Trước khi nhắm mắt, người đó đã cầu xin anh chăm sóc nó. Lúc đó anh mới 21 tuổi, sự nghiệp đang ở đỉnh cao của sự khốc liệt, việc nhận nuôi một đứa trẻ là điều không tưởng.

Thế nhưng, khi nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên má nó, trái tim vốn đã chai sạn của anh bỗng dưng thắt lại.

Anh chậm rãi quỳ một chân xuống để ngang tầm với nó – một hành động mà thuộc hạ của anh chưa bao giờ dám tưởng tượng. Bàn tay to bản, ấm áp của anh chạm nhẹ vào mái tóc rối của cô bé, giọng nói dịu đi vài phần:

"Đừng sợ. Từ nay về sau, chú sẽ là gia đình của con."

Tô Miên nhìn vào đôi mắt ấy, tuy lạnh lùng nhưng lại cho nó một cảm giác an toàn tuyệt đối. Nó không biết "gia đình" nghĩa là gì, nó chỉ biết rằng bàn tay của người đàn ông này rất ấm. Nó vươn đôi tay nhỏ bé, bấu chặt lấy vạt áo măng tô của anh như bám lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất.

Phó Thừa Ngôn bế thốc cô bé lên, để đầu nó tựa vào vai mình. Anh lạnh lùng ra lệnh cho trợ lý đứng sau:

"Giải quyết thủ tục hậu sự cho mẹ con bé. Từ hôm nay, Tô Miên chính thức mang họ Phó. Ai dám dị nghị, cứ việc đến tìm tôi."

Dưới làn mưa lạnh buốt, chiếc xe Rolls-Royce màu đen sang trọng rời đi, mang theo một định mệnh mới. Phó Thừa Ngôn không biết rằng, đứa trẻ đang ngủ thiếp đi trong vòng tay mình hôm nay, chính là "kiếp nạn" ngọt ngào nhất mà anh phải dùng cả đời để bảo hộ... và để chiếm hữu.