MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỪNG LÀM LOẠN!Chương 2: "TỪ NAY, ĐÂY LÀ CHÚ CỦA CON."

ĐỪNG LÀM LOẠN!

Chương 2: "TỪ NAY, ĐÂY LÀ CHÚ CỦA CON."

869 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe Rolls-Royce dừng lại trước một dinh thự cổ điển nằm tách biệt trên đỉnh đồi. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ những ô cửa kính lớn, xua đi cái lạnh lẽo của cơn mưa ngoài kia.

Phó Thừa Ngôn bước xuống xe, trên tay vẫn bế chặt Tô Miên đã ngủ say. Quản gia Lâm cùng hàng dài người hầu đã đứng chờ sẵn, ai nấy đều kinh ngạc khi thấy vị chủ nhân vốn nổi tiếng mắc bệnh sạch sẽ và ghét sự ồn ào lại đang ôm một đứa trẻ nhem nhuốc, đầy mùi bệnh viện.

"Lão Lâm, dọn dẹp phòng bên cạnh phòng tôi. Chuẩn bị quần áo trẻ em, loại tốt nhất." – Phó Thừa Ngôn ra lệnh ngắn gọn rồi bước thẳng lên lầu.

Anh đặt cô bé xuống chiếc giường rộng lớn êm ái. Ánh đèn ngủ dịu nhẹ chiếu lên gương mặt nhỏ nhắn còn vương vệt nước mắt khô. Phó Thừa Ngôn khẽ nhíu mày, anh chưa từng chăm sóc ai, lại càng không biết đối phó với một đứa trẻ sáu tuổi sẽ như thế nào.

Sáng hôm sau.

Tô Miên giật mình tỉnh dậy trong một không gian hoàn toàn xa lạ. Trần nhà cao vút với những họa tiết chạm trổ tinh xảo, chăn nệm thơm mùi hoa oải hương. Nó sợ hãi co người lại, đôi mắt tròn xoe nhìn quanh cho đến khi thấy một bóng người cao lớn đang đứng bên cửa sổ, lưng đối diện với nó.

Người đàn ông đó mặc một chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, tay áo xắn nhẹ để lộ đồng hồ đắt tiền. Nghe thấy tiếng động, anh quay lại.

"Tỉnh rồi sao?"

Tô Miên nhìn anh, trí nhớ về đêm qua hiện về. Đây là người đã bế nó ra khỏi bệnh viện lạnh lẽo đó. Nó lý nhí: "Con... con đang ở đâu ạ?"

Phó Thừa Ngôn tiến lại gần giường, ngồi xuống cạnh nó. Anh không giỏi dỗ dành, nhưng hành động lại vô cùng kiên nhẫn. Anh chìa tay ra, ra hiệu cho nó lại gần.

"Đây là nhà của chú. Từ nay về sau, con sẽ sống ở đây."

Tô Miên nhìn bàn tay to lớn của anh, rồi lại nhìn vào ánh mắt thâm trầm nhưng vững chãi ấy. Nó đánh liều hỏi một câu: "Con có phải đi đâu nữa không ạ? Cha có đến bắt con đi không?"

Trái tim Phó Thừa Ngôn khẽ lay động. Anh đưa tay xoa nhẹ đầu nó, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực: "Không ai có thể bắt con đi khỏi đây nếu chú không cho phép. Ở thành phố S này, lời của Phó Thừa Ngôn là duy nhất."

Nó ngây ngô nhìn anh: "Phó Thừa Ngôn là tên của chú ạ?"

"Phải. Nhưng con không được gọi thẳng tên." Anh khựng lại một chút, dường như đang cân nhắc một danh phận phù hợp. "Gọi là chú. Từ nay, đây là chú của con."

Tô Miên mím môi, lấy hết can đảm gọi một tiếng nhỏ xíu như tiếng mèo kêu: "Chú..."

Một cảm giác kỳ lạ chạy qua người Phó Thừa Ngôn. Tiếng "Chú" này nghe vừa lạ lẫm, vừa có sức nặng kỳ quái, như thể nó vừa móc một sợi dây xích vô hình vào cuộc đời anh.

"Ngoan." Anh khẽ nhếch môi, một nụ cười cực kỳ hiếm hoi. "Xuống ăn sáng. Sau đó, quản gia sẽ đưa con đi mua đồ dùng. Bất cứ thứ gì con thích, chỉ cần chỉ tay, chú sẽ mua cho con."

Bữa sáng hôm đó là lần đầu tiên trong đời Tô Miên biết thế nào là bánh pancake mật ong và sữa tươi thượng hạng. Nó ăn một cách dè dặt, thỉnh thoảng lại lén nhìn người đàn ông đang ngồi đầu bàn đọc báo tài chính.

Phó Thừa Ngôn tuy mắt nhìn báo, nhưng tâm trí lại đặt hết vào đứa nhỏ bên cạnh. Anh thấy nó thích ăn đồ ngọt, liền ra hiệu cho người hầu lấy thêm mứt dâu. Anh thấy nó rụt rè, liền cố ý thu liễm lại khí thế sắc bén thường ngày.

Khi anh chuẩn bị rời đi để đến tập đoàn, Tô Miên chạy theo, túm lấy vạt áo vest của anh, đôi mắt long lanh đầy lo lắng: "Chú... chú có về không ạ?"

Phó Thừa Ngôn cúi người, chỉnh lại cổ áo cho nó, một hành động vô cùng tự nhiên: "Chú đi làm kiếm tiền nuôi con. Buổi tối sẽ về ăn cơm với con. Nhớ kỹ, ở nhà họ Phó, con là chủ nhân nhỏ. Không cần phải sợ bất cứ ai."

Nhìn bóng dáng chiếc xe rời đi, Tô Miên đứng ngẩn ngơ. Nó chưa hiểu "kiếm tiền nuôi con" hay "chủ nhân nhỏ" là gì, nó chỉ biết rằng, người chú này dường như sẽ không bỏ rơi nó như cha nó đã từng.

Nó không hề biết rằng, khoảnh khắc nó gọi tiếng "Chú" đầu tiên, nó đã trở thành báu vật duy nhất được đặt trong "lồng kính" của một con sói cô độc. Một sự chăm sóc mang tên sủng ái, nhưng cũng chính là sự khởi đầu cho một tình yêu chiếm hữu đến nghẹt thở sau này.