Chỉ trong vòng một tháng, cuộc sống của Tô Miên đã đảo lộn hoàn toàn. Từ một đứa trẻ mồ côi nhem nhuốc, cô bé trở thành "Tiểu công chúa" bí ẩn của dinh thự họ Phó.
Phó Thừa Ngôn vốn là người cực kỳ khắt khe về thời gian và trật tự, nhưng kể từ khi có Tô Miên, mọi quy tắc trong nhà đều bị phá vỡ vì cô bé.
Một buổi sáng cuối tuần, trong phòng làm việc của Phó Thừa Ngôn.
Bầu không khí vốn dĩ luôn căng thẳng với những bản báo cáo tài chính hàng tỷ đô la bỗng bị phá vỡ bởi tiếng cười lanh lảnh. Tô Miên, diện một chiếc váy ren hồng bồng bềnh như một viên kẹo ngọt, đang ngồi bệt dưới sàn nhà ngay cạnh chân của anh, hì hục tô màu vào cuốn vở vẽ.
Trợ lý Kim bước vào báo cáo công việc, chứng kiến cảnh vị sếp tổng lạnh lùng của mình đang dùng một tay lật tài liệu, tay kia thỉnh thoảng lại đưa xuống xoa nhẹ đầu cô bé, anh ta sững sờ đến mức suýt rơi cả máy tính.
"Phó tổng... dự án ở phía Nam..."
"Nói khẽ thôi." – Phó Thừa Ngôn không ngước mắt lên, giọng nói trầm thấp đầy vẻ răn đe – "Con bé đang tập trung."
Trợ lý Kim nuốt nước bọt, vội vàng hạ tông giọng xuống mức nhỏ nhất có thể. Cả tập đoàn Phó thị mà biết "diêm vương" của họ lại có một mặt dịu dàng đến mức này, chắc chắn sẽ có một cơn chấn động lớn.
Sự sủng ái của Phó Thừa Ngôn không chỉ dừng lại ở đó.
Có lần, Tô Miên đi học ở trường tiểu học quốc tế hàng đầu thành phố. Vì là học sinh mới và được đưa đón bằng xe sang nhưng không rõ thân thế, cô bé bị một nhóm tiểu thư nhà giàu khác chế nhạo là "đứa trẻ không cha mẹ".
Chiều hôm đó, Tô Miên về nhà với đôi mắt đỏ hoe, im lặng không nói một lời.
Phó Thừa Ngôn vừa tan họp về, nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ của "đóa hồng nhỏ" mình nâng niu, không khí xung quanh anh lập tức giảm xuống độ âm.
"Ai làm con khóc?" – Anh quỳ một chân xuống trước mặt cô bé, bàn tay to bản nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào mắt mình.
Tô Miên sụt sịt: "Các bạn nói... con là người dưng, chú sẽ sớm đuổi con đi thôi."
Phó Thừa Ngôn im lặng, nhưng ánh mắt anh lóe lên tia lạnh lẽo đáng sợ. Ngay sáng hôm sau, chiếc xe Rolls-Royce của anh không dừng ở cổng trường như mọi khi mà lái thẳng vào sân chính. Trước sự kinh ngạc của hiệu trưởng và hàng trăm phụ huynh, Phó Thừa Ngôn bước xuống xe, đích thân dắt tay Tô Miên vào lớp.
Anh nhìn thẳng vào những phụ huynh của nhóm trẻ đã trêu chọc cô bé, giọng nói không cao nhưng khiến người khác rét run: "Tôi nghe nói có người thắc mắc về thân thế của con gái tôi? Từ nay về sau, kẻ nào chạm vào một sợi tóc của con bé, chính là tuyên chiến với Phó Thừa Ngôn này."
Chỉ trong một buổi sáng, gia đình của những đứa trẻ kia đều nhận được thông báo cắt đứt hợp tác từ Phó thị. Đó là cách anh bảo vệ cô – tàn nhẫn với thế giới, nhưng tuyệt đối dung túng với cô.
Tối đến, trong căn phòng rộng lớn, Phó Thừa Ngôn ngồi bên giường, kiên nhẫn đọc truyện cổ tích cho cô bé nghe. Tô Miên rúc sâu vào vòng tay anh, ngửi mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc, thì thầm:
"Chú ơi, chú đừng cưới vợ nhé. Chú cưới vợ rồi sẽ không thương Miên Miên nữa."
Bàn tay đang lật sách của Phó Thừa Ngôn khựng lại. Anh nhìn khuôn mặt ngây thơ của cô bé, ánh mắt thâm trầm sâu không thấy đáy. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, lời nói mang theo sự định đoạt của cả một đời:
"Sẽ không có ai khác. Chú chỉ nuôi mình em thôi."
Lúc đó Tô Miên còn quá nhỏ để hiểu sự khác biệt giữa "con" và "em" trong cách xưng hô của anh. Cô bé chỉ biết rằng, vòng tay này là cả thế giới của mình. Cô không hề biết rằng, người đàn ông này đang dùng sự sủng ái tột đỉnh để "khảm" hình bóng anh vào tận xương tủy cô, khiến cô đời này kiếp này không thể rời xa.