Thời gian trôi qua, Tô Miên từ một cô bé nhem nhuốc năm nào giờ đã trở thành một thiếu nữ nhỏ xinh xắn như một nụ hồng sắp nở. Tại Phó gia, cô vẫn là "luật lệ" cao nhất. Nhưng đi kèm với sự trưởng thành là một thói quen mà cả cô và Phó Thừa Ngôn đều không thể bỏ được: Sự hiện diện của anh trước khi cô chìm vào giấc ngủ.
Đêm đã khuya, tại phòng làm việc của Phó Thừa Ngôn.
Ánh đèn bàn hắt lên gương mặt cương nghị của người đàn ông đã ngoài ba mươi. So với sáu năm trước, Phó Thừa Ngôn càng thêm thâm trầm và quyến rũ. Anh đang nhíu mày xem xét một dự án sáp nhập quan trọng thì cửa phòng khẽ đẩy ra.
Một bóng dáng nhỏ nhắn, mặc bộ váy ngủ lụa màu kem, ôm theo một con gấu bông lớn, lạch bạch đi vào. Tô Miên đứng tựa cửa, đôi mắt to tròn phủ một tầng sương mờ của cơn buồn ngủ, giọng nói lí nhí:
"Chú... cháu không ngủ được."
Phó Thừa Ngôn đặt cây bút xuống, thở dài một tiếng nhưng trong mắt lại chẳng có chút gì là phiền hà. Anh giang tay ra, cô bé lập tức chạy lại, leo vào lòng anh ngồi như một thói quen đã ăn vào máu thịt.
"Đã mười một giờ rồi, sao vẫn chưa ngủ? Chẳng phải chú đã dặn quản gia đưa con đi ngủ sớm sao?" – Anh vừa nói vừa dùng bàn tay to bản vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô.
Tô Miên rúc đầu vào cổ anh, ngửi mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc giúp cô an tâm tuyệt đối: "Hôm nay chú bận, không sang đọc truyện cho cháu. Không có mùi của chú, cháu cứ thấy sợ."
Phó Thừa Ngôn khựng lại. Anh biết mình đã quá dung túng cho thói quen này. Từ lúc cô sáu tuổi thường xuyên gặp ác mộng về quá khứ, anh đã luôn ở bên cạnh vỗ về cho đến khi cô ngủ say. Giờ đây cô đã mười hai tuổi, nhưng sự phụ thuộc này không hề giảm đi mà trái lại càng thêm trầm trọng.
Nhiều lần anh đã thử để cô tự ngủ, nhưng chỉ cần thiếu anh, cô sẽ trằn trọc, thậm chí là phát sốt vì lo âu.
"Được rồi, chú đưa con về phòng."
Anh bế thốc cô lên. Tô Miên bây giờ đã cao hơn trước, đôi chân dài mảnh khảnh vòng qua hông anh, đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy cổ chú mình. Cảm giác ấm áp từ cơ thể cô truyền qua lớp áo sơ mi mỏng khiến đồng tử của Phó Thừa Ngôn hơi co lại. Anh nhanh chóng gạt đi những suy nghĩ lạ lẫm, bế cô về căn phòng tràn ngập sắc hồng bên cạnh.
Đặt cô xuống giường, anh đắp chăn cẩn thận rồi ngồi bên cạnh, bàn tay khẽ vỗ về trên lớp chăn như nhịp nôi.
"Chú ơi..." – Tô Miên mơ màng gọi.
"Chú đây."
"Sau này cháu lớn hơn nữa, chú vẫn sẽ dỗ cháu ngủ chứ?"
Phó Thừa Ngôn nhìn khuôn mặt ngây thơ rạng rỡ của cô dưới ánh đèn ngủ, một cảm giác chiếm hữu âm thầm trỗi dậy trong lòng. Anh không muốn hình dung ra cảnh một ngày nào đó cô sẽ thuộc về một người đàn ông khác, sẽ ngủ trong vòng tay kẻ khác không phải anh.
"Ngủ đi." – Anh không trả lời trực tiếp, nhưng bàn tay đang vỗ về lại siết nhẹ hơn một chút – "Chỉ cần con ngoan, chú sẽ luôn ở đây."
Tô Miên mỉm cười mãn nguyện, nắm lấy một ngón tay của anh rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Nhìn cô ngủ say, Phó Thừa Ngôn vẫn ngồi đó rất lâu. Anh âm thầm quan sát những đường nét trên khuôn mặt cô đang dần thanh tú hơn, đôi môi hồng tự nhiên khẽ mấp máy. Anh biết, mình đang nuôi một "mầm độc" xinh đẹp nhất thế gian, và bản thân anh chính là kẻ cam tâm tình nguyện bị trúng độc.
Thói quen này, không chỉ mình cô không bỏ được, mà chính anh cũng đã nghiện cảm giác được cô phụ thuộc vào mình một cách tuyệt đối như vậy. Anh đang dùng sự sủng ái dịu dàng nhất để tạo ra một chiếc lồng vô hình, khiến cô cả đời này chỉ có thể an tâm khi ở bên cạnh anh.