MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỪNG LÀM LOẠN!Chương 5: PHÓ TỔNG ĐI HỌP PHỤ HUYNH: "AI DÁM BẮT NẠT MIÊN MIÊN CỦA TÔI?"

ĐỪNG LÀM LOẠN!

Chương 5: PHÓ TỔNG ĐI HỌP PHỤ HUYNH: "AI DÁM BẮT NẠT MIÊN MIÊN CỦA TÔI?"

901 từ · ~5 phút đọc

Trường Trung học Quốc tế Saint Mary hôm nay nhộn nhịp hơn hẳn vì buổi họp phụ huynh cuối kỳ. Trước cổng trường, hàng loạt xe sang nối đuôi nhau, nhưng sự xuất hiện của chiếc Rolls-Royce mang biển số ngũ quý của Phó gia vẫn khiến tất cả phải nín thở.

Tô Miên đứng ở hành lang lớp học, diện bộ đồng bộ váy xếp ly xanh thẫm, đôi chân dài trắng ngần và khuôn mặt thanh tú khiến không ít nam sinh đi ngang qua phải ngoái nhìn. Nhưng cô chẳng quan tâm, đôi mắt chỉ mải mê tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc.

"Miên Miên, chú của cậu có đến thật không? Nghe nói chú cậu bận lắm mà?" – Một cô bạn bên cạnh tò mò hỏi.

Tô Miên chưa kịp trả lời thì một giọng nói chanh chua vang lên: "Chắc lại bận họp rồi gửi trợ lý đến thôi. Có phải cha mẹ ruột đâu mà quan tâm đến thế."

Đó là Lâm Giao, con gái của một đối thủ kinh doanh vốn luôn ghen tị với sự sủng ái mà Tô Miên nhận được. Tô Miên mím môi, hốc mắt hơi đỏ lên. Đúng lúc đó, một sự im lặng lạ kỳ bao trùm hành lang.

Tiếng gót giày da nện xuống sàn gỗ vang lên đều đặn, đầy uy lực. Phó Thừa Ngôn xuất hiện với bộ vest xám tro được may thủ công, khí chất lạnh lùng và cao ngạo của anh khiến đám đông tự động dạt sang hai bên.

"Chú!" – Tô Miên reo lên, quên mất vẻ khép nép thường ngày, lao thẳng vào lòng anh.

Phó Thừa Ngôn đưa tay đỡ lấy cô, ánh mắt sắc lẹm vừa rồi bỗng chốc tan chảy thành một hồ nước dịu dàng. Anh thản nhiên chỉnh lại chiếc nơ trên cổ áo đồng phục cho cô trước bao nhiêu ánh mắt kinh ngạc.

"Xin lỗi, chú đến muộn 5 phút."

Anh xoa đầu cô, sau đó ngẩng lên. Ánh mắt anh quét qua nhóm nữ sinh vừa chế nhạo cô, đôi đồng tử sâu thẳm mang theo áp lực nghẹt thở khiến Lâm Giao sợ tới mức lùi lại một bước.

Buổi họp phụ huynh bắt đầu. Phó Thừa Ngôn ngồi trong lớp học nhỏ bé, vóc dáng cao lớn của anh có vẻ không thuận mắt với bộ bàn ghế học sinh, nhưng anh lại ngồi rất nghiêm túc, lắng nghe giáo viên chủ nhiệm nhận xét về Tô Miên.

"Thưa Phó tổng, Tô Miên học rất giỏi, nhưng có một vấn đề..." Giáo viên ngập ngừng nhìn vào sấp thư tình tịch thu được. "Có rất nhiều nam sinh gửi những thứ này cho em ấy, ảnh hưởng đến trật tự lớp học."

Sắc mặt Phó Thừa Ngôn lập tức đen lại. Anh cầm lấy xấp thư, lướt qua những dòng chữ ngô nghê như "Mình thích cậu", "Tan học gặp ở sân sau nhé".

Đúng lúc đó, một vị phụ huynh giàu có bên cạnh cười xuề xòa: "Thôi mà Phó tổng, bọn trẻ lớn rồi, có tình cảm gà bông cũng là bình thường. Con trai tôi cũng hay nhắc đến cháu Miên Miên..."

Rắc. Cây bút trong tay Phó Thừa Ngôn suýt thì gãy đôi. Anh đặt xấp thư xuống bàn, thanh âm trầm thấp nhưng lạnh thấu xương vang lên khắp phòng họp:

"Bình thường? Ở chỗ tôi không có khái niệm đó. Miên Miên vẫn còn nhỏ, nhiệm vụ của các người là giáo dục con cái mình giữ khoảng cách. Nếu còn để tôi thấy một lá thư nào tương tự xuất hiện trong cặp sách của con bé..."

Anh đứng dậy, cài lại cúc áo vest, khí thế vương giả lấn át toàn bộ phòng họp:

"Thì không chỉ là vấn đề ở trường học, mà sự nghiệp của quý vị cũng nên chuẩn bị tinh thần 'nghỉ ngơi' là vừa. Ai dám bắt nạt Miên Miên của tôi, dù là bằng lời nói hay bằng những trò yêu đương nhảm nhí này, đều phải trả giá."

Phòng họp im phăng phắc. Không ai dám nghi ngờ lời nói của người đàn ông quyền lực nhất thành phố S này.

Bước ra khỏi phòng họp, Phó Thừa Ngôn thấy Tô Miên đang đứng đợi mình dưới gốc cây anh đào. Thấy anh ra, cô chạy lại định cầm tay anh, nhưng anh lại tránh đi, gương mặt lạnh băng.

"Chú... chú giận cháu ạ?" – Cô lo lắng túm lấy vạt áo anh.

Phó Thừa Ngôn dừng bước, nhìn đóa hồng nhỏ đang dần nở rộ trước mắt mình. Sự chiếm hữu trong lòng anh trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh cúi người, ghé sát tai cô, giọng nói khàn khàn mang đầy tính đe dọa:

"Sau này tránh xa mấy tên nhóc miệng còn hôi sữa đó ra. Nếu để chú bắt gặp em cười với đứa nào, chú sẽ nhốt em ở nhà, không cho đi đâu nữa. Hiểu chưa?"

Tô Miên ngẩn người, rồi mỉm cười ngọt ngào, siết chặt lấy tay anh: "Cháu biết rồi. Cháu chỉ thích ở bên cạnh chú thôi."

Câu nói ngây thơ của cô như một liều thuốc độc bọc đường, thấm vào tim anh. Anh nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, dẫn cô ra xe. Anh thầm nghĩ: Đúng vậy, em chỉ có thể ở bên cạnh tôi. Kẻ nào dám chạm vào, tôi sẽ chặt đứt tay kẻ đó.