Sáu năm trôi qua kể từ ngày đặt ra những quy tắc hà khắc, Phó gia giờ đây đang tràn ngập trong không khí chuẩn bị cho buổi lễ trưởng thành của đại tiểu thư. Tô Miên của tuổi 18 đã rũ bỏ hoàn toàn nét ngây thơ của trẻ con, thay vào đó là một vẻ đẹp rực rỡ và đầy sức sống, tựa như một đóa hồng nhung đang kỳ nở rộ nhất.
Đôi mắt trong veo ngày nào giờ đã mang theo sự sâu thẳm, quyến rũ. Làn da trắng như tuyết, sống mũi thanh tú và đôi môi đỏ mọng tự nhiên của cô luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý. Dù những quy tắc của "chú" vẫn còn đó, nhưng chúng chỉ càng làm cho vẻ đẹp của cô thêm phần bí ẩn và khiến người khác khao khát muốn được phá vỡ.
Phòng thay đồ của dinh thự Phó gia.
Tô Miên đứng trước chiếc gương lớn, khoác trên mình chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu vang được thiết kế riêng bởi một nhà mốt hàng đầu Paris. Chiếc váy ôm sát những đường cong thanh xuân mượt mà, để lộ bờ vai trần thon thả và xương quai xanh tinh tế. Cô khẽ chạm vào sợi dây chuyền ngôi sao mà Phó Thừa Ngôn tặng năm 15 tuổi, môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ý vị.
Cạch.
Cửa phòng mở ra. Phó Thừa Ngôn bước vào. Ở tuổi 37, anh đang ở thời kỳ đỉnh cao của sự nam tính, thâm trầm và đầy quyền uy. Nhưng khi nhìn thấy cô gái trước mặt, bước chân của người đàn ông vốn dĩ luôn vững chãi bỗng chốc khựng lại.
Ánh mắt anh tối sầm, hơi thở đột ngột trở nên khó khăn.
"Chú, cháu mặc thế này có đẹp không?" – Tô Miên xoay người lại, tà váy đỏ lay động như một đóa hoa đang khiêu vũ. Cô không còn sợ anh như trước, mà dường như đã học được cách dùng vẻ đẹp của mình để "khiêu khích" sự kiềm chế của người chú này.
Phó Thừa Ngôn tiến lại gần, gót giày nện xuống sàn phát ra âm thanh nặng nề. Anh đứng sau lưng cô, nhìn bóng dáng cả hai trong gương. Một người đàn ông trưởng thành, nguy hiểm trong bộ vest đen và một thiếu nữ xinh đẹp, mong manh nhưng tràn đầy sức hút.
Bàn tay to bản của anh đặt lên đôi vai trần của cô. Cảm giác da thịt chạm nhau khiến cả hai đều run lên nhẹ.
"Chú đã bảo... không được mặc đồ hở vai." – Giọng anh khàn đặc, đầy sự kìm nén.
"Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của cháu mà." – Cô nghiêng đầu, đôi môi gần như chạm vào cằm anh – "Chú muốn cháu mãi là đứa trẻ mặc váy quá gối sao? Chú... cháu đã lớn rồi."
Hai chữ "đã lớn" như một mồi lửa ném vào kho xăng. Phó Thừa Ngôn siết chặt vai cô, xoay người cô lại đối diện với mình. Khoảng cách gần đến mức anh có thể nhìn thấy những tia lửa nhỏ đang nhảy nhót trong mắt cô.
"Đúng, em đã lớn." – Anh cúi xuống, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm – "Lớn đến mức bắt đầu biết cách dùng nhan sắc này để hành hạ tôi."
Tô Miên cười khẽ, sự nổi loạn trong máu trỗi dậy. Cô vươn tay thắt lại chiếc cà vạt của anh, ngón tay cố tình lướt qua yết hầu đang khẽ chuyển động của người đàn ông.
"Vậy chú có thích không?"
Phó Thừa Ngôn không trả lời bằng lời nói. Anh nắm lấy bàn tay đang làm loạn của cô, ép chặt vào lồng ngực mình, nơi trái tim đang đập cuồng loạn. Trong mắt anh lúc này không còn một chút bóng dáng nào của "người giám hộ". Đó là ánh mắt của một con sói đã chờ đợi quá lâu để nuốt chửng con mồi mà mình đã tự tay nuôi béo.
"Miên Miên, em nên nhớ kỹ một điều." – Anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi phả lên làn da nhạy cảm – "Hôm nay em chính thức trưởng thành. Điều đó có nghĩa là, tôi không cần phải dùng danh nghĩa 'người chú' để bảo vệ em nữa. Mà tôi sẽ dùng danh nghĩa 'đàn ông' để chiếm hữu em."
Tối hôm đó, khi Tô Miên bước xuống cầu thang để vào sảnh tiệc, cả căn phòng dường như ngừng thở. Những chàng thiếu gia, những vị tổng tài trẻ tuổi đều dán chặt mắt vào cô. Nhưng Phó Thừa Ngôn đã bước tới, đưa cánh tay cho cô khoác lấy, âm thầm tuyên bố với cả thế giới: Đóa hồng này rực rỡ nhất, nhưng gai của nó chỉ thuộc về một người duy nhất là anh.
Vạn người mê cô, nhưng cô... chỉ có thể nhìn thấy mình anh.