MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỪNG LÀM LOẠN!Chương 10: QUY TẮC CỦA PHÓ GIA: KHÔNG ĐƯỢC YÊU SỚM, KHÔNG ĐƯỢC MẶC VÁY NGẮN QUÁ GỐI.

ĐỪNG LÀM LOẠN!

Chương 10: QUY TẮC CỦA PHÓ GIA: KHÔNG ĐƯỢC YÊU SỚM, KHÔNG ĐƯỢC MẶC VÁY NGẮN QUÁ GỐI.

763 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm ở phòng vẽ, bầu không khí giữa Phó Thừa Ngôn và Tô Miên trở nên vô cùng gượng gạo. Phó Thừa Ngôn bắt đầu tránh mặt cô nhiều hơn bằng những chuyến công tác đột xuất, nhưng sự quan tâm của anh lại biến tướng thành những quy tắc hà khắc đến vô lý.

Sáng thứ Hai, khi Tô Miên chuẩn bị đến trường trong bộ đồng phục mới mà cô vừa tự ý sửa lại phần chân váy cho ngắn hơn một chút để trông năng động như các bạn, cô bị Phó Thừa Ngôn chặn lại ngay tại cửa chính.

Anh không nói một lời, chỉ đứng đó, đôi mắt lướt qua đôi chân dài trắng muốt đang lộ ra dưới lớp váy ngắn. Ánh mắt anh lạnh như băng, nhưng sâu thẳm lại rực cháy một ngọn lửa khó chịu.

"Đi thay ra." – Anh lạnh lùng ra lệnh.

Tô Miên ngẩn người, xoay một vòng: "Tại sao ạ? Các bạn trong lớp đều mặc thế này, trông rất xinh mà chú!"

"Tôi nói: Đi. Thay. Ra." – Phó Thừa Ngôn gằn từng chữ, hơi thở anh trở nên nặng nề. Anh không thể chịu nổi khi nghĩ đến việc hàng trăm đôi mắt nam sinh ở trường sẽ dán chặt vào đôi chân này của cô.

Tô Miên uất ức, đôi mắt bắt đầu đỏ hoe: "Chú quá đáng lắm! Chú không phải là bố cháu, chú không được quản cả việc cháu mặc gì!"

Rầm!

Phó Thừa Ngôn đập mạnh tay xuống chiếc bàn gỗ cạnh đó, khiến những người hầu trong nhà sợ hãi cúi gằm mặt. Anh tiến lại gần, dồn cô vào sát cánh cửa, bóng đen từ dáng người cao lớn của anh phủ kín lấy cô.

"Đúng, tôi không phải bố em. Nhưng em nên nhớ, từ cái áo em mặc đến miếng cơm em ăn, đều là của tôi. Tôi nuôi em lớn thế này không phải để em ra ngoài phô trương cho kẻ khác ngắm."

Anh lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy phẳng phiu, đặt mạnh lên tay cô. Đó là "Bản quy tắc mới của Phó gia" do chính anh soạn thảo đêm qua:

Tuyệt đối không được yêu sớm. Bất kỳ mối quan hệ nào với người khác giới phải được Phó Thừa Ngôn phê chuẩn.

Trang phục: Không mặc váy ngắn quá đầu gối, không áo hở vai, không áo xuyên thấu.

Giờ giới nghiêm: Sau 6 giờ tối phải có mặt tại nhà. Mọi buổi tiệc tùng phải có sự hộ tống của tài xế riêng.

Điện thoại: Phải luôn bắt máy cuộc gọi từ Phó Thừa Ngôn trong vòng 3 hồi chuông.

Tô Miên nhìn tờ giấy, đôi bàn tay run rẩy vì tức giận xen lẫn tủi thân: "Đây là nhà tù sao? Chú muốn giam giữ cháu như một con búp bê sao?"

"Nếu em ngoan ngoãn, đây là thiên đường. Nếu em có ý định nổi loạn..." – Phó Thừa Ngôn cúi thấp đầu, môi anh gần như chạm vào vành tai đang ửng hồng vì giận của cô, giọng nói khàn khàn đầy ám muội – "...chú sẽ dùng cách của người lớn để 'dạy bảo' lại em."

Tô Miên rùng mình. Cách nói của anh, ánh mắt của anh lúc này không hề giống một người chú đang răn dạy cháu gái. Nó giống như một người đàn ông đang tuyên bố quyền sở hữu đối với món đồ chơi quý giá nhất của mình.

Cô ném tờ giấy xuống sàn, vừa khóc vừa chạy lên lầu thay đồ.

Phó Thừa Ngôn đứng lặng dưới sảnh, nhìn theo bóng dáng cô. Anh cúi xuống, nhặt tờ giấy lên, đầu ngón tay siết chặt khiến nó nhăn nhúm. Anh biết mình đang ích kỷ, anh biết những quy tắc này chỉ là cái cớ để anh che giấu nỗi sợ hãi rằng cô sẽ bị kẻ khác cướp mất.

Anh muốn cô lớn lên, nhưng lại sợ cô đủ lông đủ cánh để bay khỏi vòng tay anh. Những quy tắc này là những thanh sắt của chiếc lồng vàng, mà anh là kẻ cai ngục tình nguyện dùng cả đời để canh giữ.

"Lão Lâm." – Anh gọi quản gia, giọng khôi phục lại vẻ lạnh lùng thường thấy.

"Vâng, thưa ông chủ."

"Giảm tiền tiêu vặt của con bé tháng này. Nếu con bé còn cãi lời, cắt luôn cả lớp học vẽ."

Anh muốn cô biết rằng, ở thế giới này, người duy nhất cô có thể dựa dẫm, người duy nhất có quyền sủng ái hay trừng phạt cô, chỉ có thể là Phó Thừa Ngôn.