MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỪNG LÀM LOẠN!Chương 9: NHỮNG RUNG ĐỘNG ĐẦU ĐỜI: ÁNH MẮT CHÚ NHÌN CÔ ĐÃ KHÁC

ĐỪNG LÀM LOẠN!

Chương 9: NHỮNG RUNG ĐỘNG ĐẦU ĐỜI: ÁNH MẮT CHÚ NHÌN CÔ ĐÃ KHÁC

803 từ · ~5 phút đọc

Kể từ khi đi học vẽ, Tô Miên thường dành hàng giờ trong phòng vẽ riêng tại dinh thự vào mỗi tối. Cô không còn vẽ những lọ hoa hay phong cảnh biển cả đơn điệu nữa. Cô đang mải mê với một tác phẩm mà cô luôn giấu kín mỗi khi có ai bước vào, kể cả quản gia Lâm.

Tối muộn, Phó Thừa Ngôn trở về nhà sau một buổi tiệc xã giao. Anh có chút hơi men, cà vạt nới lỏng, bước chân hơi nặng nề tiến về phía phòng vẽ khi thấy ánh đèn vẫn còn sáng.

Anh không gõ cửa mà đẩy nhẹ bước vào. Tô Miên đang ngủ gục bên giá vẽ, trên tay vẫn còn cầm chiếc cọ lông. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, làn da của cô trắng mịn như sứ, đôi môi đỏ mọng khẽ mở.

Ánh mắt Phó Thừa Ngôn rơi xuống bức tranh trên giá. Trái tim anh bỗng chốc đập lỗi một nhịp.

Đó là anh.

Nhưng không phải là một Phó Thừa Ngôn lạnh lùng trên mặt báo, mà là một người đàn ông với ánh mắt thâm tình, đôi môi hơi nhếch lên, được phác họa bằng những nét vẽ mềm mại và tràn đầy cảm xúc. Từng sợi tóc, từng nếp nhăn nơi khóe mắt đều được cô chăm chút như thể cô đã ngắm nhìn chúng hàng ngàn lần.

"Miên Miên..." – Anh khẽ gọi, giọng nói khàn đặc vì tác dụng của rượu và sự xúc động mạnh mẽ.

Tô Miên giật mình tỉnh giấc. Thấy Phó Thừa Ngôn đang đứng nhìn bức tranh của mình, cô hoảng hốt định lấy tấm vải che lại, gương mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ.

"Chú... sao chú về sớm thế? Cháu... cháu chỉ là đang tập vẽ chân dung thôi!"

Phó Thừa Ngôn không để cô chạy trốn. Anh tiến tới, một tay giữ chặt lấy cổ tay cô, tay kia chống lên giá vẽ, ép cô vào giữa lồng ngực mình và bức tranh. Mùi rượu vang trộn lẫn với mùi gỗ đàn hương từ người anh bao vây lấy thính giác của cô.

"Trong mắt em... chú trông như thế này sao?" – Anh cúi đầu, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng milimet.

Tô Miên cảm thấy tim mình như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Đây không phải là cảm giác sợ hãi khi bị chú mắng, mà là một sự rung động tê dại chưa từng có. Cô nhìn vào đôi mắt anh, bỗng nhận ra ánh mắt ấy không còn là sự bao dung của một người giám hộ. Nó nóng rực, đầy chiếm hữu và... khao khát.

"Cháu... cháu..." – Cô lắp bắp, hơi thở trở nên dồn dập.

Phó Thừa Ngôn nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của cô. Lý trí bảo anh hãy lùi lại, cô vẫn còn quá trẻ, nhưng bản năng của một người đàn ông đã chờ đợi mười năm lại gào thét. Anh đưa ngón tay cái vuốt nhẹ lên gò má nóng hổi của cô, giọng nói thấp đến mức như hơi thở:

"Miên Miên, em đã lớn thật rồi."

Ánh mắt anh dừng lại ở đôi môi cô lâu hơn một chút, sự đấu tranh kịch liệt hiện rõ trong đôi đồng tử tối sầm. Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của cả hai. Tô Miên như bị thôi miên, cô không hề né tránh, mà vô thức siết chặt lấy vạt áo sơ mi của anh.

Đúng lúc đó, chiếc cọ vẽ trên tay cô rơi xuống sàn phát ra tiếng cạch khô khốc.

Phó Thừa Ngôn giật mình sực tỉnh. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để nén lại con thú dữ trong lòng. Anh buông tay cô ra, lùi lại một bước, quay lưng về phía cô để che đi sự thất thố của mình.

"Muộn rồi, đi ngủ đi. Sau này... đừng vẽ chú nữa."

Tô Miên đứng ngây người nhìn bóng lưng anh rời đi nhanh chóng. Cô đưa tay chạm vào gò má vẫn còn vương lại hơi ấm từ ngón tay anh. Trái tim cô vẫn đập loạn nhịp.

Đêm đó, Tô Miên không thể ngủ được. Cô bắt đầu hiểu rằng, mối quan hệ giữa cô và chú mình đang dần bước qua một ranh giới khác. Một ranh giới mà một khi đã bước qua, sẽ không bao giờ có đường quay lại.

Còn trong phòng làm việc, Phó Thừa Ngôn đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ra bóng đêm mịt mùng. Anh nhìn bàn tay mình vẫn còn hơi run rẩy. Anh biết, "con mồi" của anh đã trưởng thành, và việc giả vờ làm một "người chú" tốt bụng đối với anh bắt đầu trở thành một sự tra tấn ngọt ngào nhất thế gian.