MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỪNG LÀM LOẠN!Chương 8: "CHÚ ƠI, CHÁU MUỐN ĐI HỌC VẼ!" - SỰ ỦNG HỘ VÔ ĐIỀU KIỆN

ĐỪNG LÀM LOẠN!

Chương 8: "CHÚ ƠI, CHÁU MUỐN ĐI HỌC VẼ!" - SỰ ỦNG HỘ VÔ ĐIỀU KIỆN

754 từ · ~4 phút đọc

Vào một buổi chiều hoàng hôn nhuộm vàng cả phòng khách, Tô Miên rón rén tiến lại gần phía sau lưng Phó Thừa Ngôn khi anh đang xem bản thảo thiết kế cho một dự án resort mới. Cô vòng tay qua cổ anh, nũng nịu cọ cọ má mình vào vai anh.

"Chú ơi..."

Phó Thừa Ngôn chỉ cần nghe tông giọng này là biết "tiểu tổ tông" lại đang có điều muốn cầu khẩn. Anh bỏ kính xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô đang đặt trên vai mình, kéo cô vòng ra phía trước.

"Nói đi, lần này em lại muốn mua túi xách giới hạn hay muốn đi du lịch ở đâu?"

Tô Miên lắc đầu, đôi mắt long lanh đầy vẻ chân thành: "Cháu không muốn mua đồ. Cháu muốn đi học vẽ chuyên nghiệp ở trung tâm mỹ thuật thành phố. Chú thấy cháu vẽ cũng đẹp mà, đúng không?"

Phó Thừa Ngôn khựng lại. Anh thích Tô Miên ở nhà, thích cô lẩn quẩn trong tầm mắt, hoặc nếu đi học thì cũng là ngôi trường quốc tế mà anh có thể kiểm soát hoàn toàn. Việc cô muốn ra ngoài tiếp xúc với môi trường nghệ thuật tự do khiến anh nảy sinh cảm giác bất an.

"Học vẽ? Chú có thể mời những họa sĩ danh tiếng nhất thế giới về nhà dạy riêng cho em."

"Nhưng cháu muốn đến lớp, muốn có không khí sáng tác cùng mọi người cơ!" – Tô Miên phụng phịu, bắt đầu dùng chiêu cuối: đôi mắt rưng rưng như sắp khóc.

Phó Thừa Ngôn thở dài. Anh có thể nói "Không" với hàng trăm cổ đông, nhưng chưa bao giờ thắng nổi một giọt nước mắt của cô.

"Được rồi. Chú sẽ ủng hộ em."

Tô Miên reo lên, định nhảy cẫng lên hôn vào má chú mình thì anh đã tiếp lời bằng giọng điệu không cho phép thương lượng:

"Nhưng với ba điều kiện. Một, xe của Phó gia sẽ đưa đón em tận cửa lớp. Hai, chú sẽ là người chọn trung tâm và giảng viên. Và ba..." – Anh kéo cô sát lại, hơi thở nóng hổi phả lên trán cô – "...trong lúc học, không được vẽ bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài tôi."

Tô Miên đỏ mặt, khẽ gật đầu: "Chú thật là... ai lại đi ghen với giá vẽ cơ chứ."

Nhưng "sự ủng hộ vô điều kiện" của Phó Thừa Ngôn thực tế lại vô cùng... "tâm cơ".

Ngay ngày hôm sau, trung tâm mỹ thuật lớn nhất thành phố S nhận được một khoản tài trợ khổng lồ từ tập đoàn Phó thị. Đổi lại, lớp học của Tô Miên được lắp đặt hệ thống camera giám sát sắc nét nhất, truyền trực tiếp về điện thoại của Phó Thừa Ngôn.

Thậm chí, anh còn đích thân duyệt danh sách giáo viên. Vị họa sĩ trẻ tuổi, lãng tử mà trung tâm đề cử ban đầu lập tức bị gạch tên vì "phong cách không phù hợp". Thay vào đó, Phó Thừa Ngôn chỉ định một nữ họa sĩ ngoài 50 tuổi, tính tình nghiêm khắc để dạy cho cô.

Ngày đầu tiên Tô Miên đi học, Phó Thừa Ngôn ngồi trong văn phòng sáu mươi tầng, mắt nhìn báo cáo nhưng tay lại không ngừng lướt màn hình xem camera lớp học. Thấy cô chăm chú phác họa, thỉnh thoảng lại gạt lọn tóc ra sau tai, anh khẽ mỉm cười.

Nhưng nụ cười tắt ngấm khi anh thấy một cậu thiếu niên cùng lớp tiến lại gần, dường như muốn chỉ cho cô cách pha màu.

Phó Thừa Ngôn lập tức bấm điện thoại gọi cho Trợ lý Kim: "Bảo giáo viên sắp xếp lại vị trí ngồi. Cách ly Miên Miên khỏi tất cả các sinh vật mang giới tính nam trong bán kính 2 mét cho tôi."

Ở lớp học, Tô Miên ngơ ngác khi thấy cô giáo đột ngột bê giá vẽ của mình vào một góc riêng biệt, yên tĩnh và... cô lập hoàn toàn. Cô thầm nghĩ: Chắc là chú muốn mình tập trung cao độ đây mà, đúng là chú sủng mình nhất!

Cô không hề hay biết, "sự ủng hộ" của người đàn ông ấy luôn đi kèm với một cái lồng kính vô hình. Anh cho cô học vẽ, nhưng thực chất là anh đang vẽ nên một ranh giới quanh cô, nơi mà bất kỳ ai bước vào cũng sẽ bị "người họa sĩ" mang tên Phó Thừa Ngôn xóa sạch không dấu vết.