Phó Thừa Ngôn vốn sống trong một thế giới của những con số khô khan, những bản hợp đồng nghìn tỷ và những tờ báo kinh tế dày cộp. Với anh, điện thoại chỉ để nghe gọi và giải quyết email công việc. Cho đến một ngày, anh bắt gặp Tô Miên ngồi trên sofa, vừa cầm điện thoại chụp ảnh "tự sướng", vừa cười khúc khích xem những đoạn video ngắn trên mạng xã hội.
"Đó là cái gì?" – Anh nhíu mày, đứng sau lưng cô hỏi.
Tô Miên giật mình, xoay điện thoại lại: "Cháu đang chơi Instagram ạ! Chú nhìn xem, ảnh cháu vừa đăng được hơn một nghìn lượt 'thích' rồi này. Có rất nhiều bạn khen cháu xinh nữa!"
Phó Thừa Ngôn liếc nhìn màn hình. Trong ảnh, Tô Miên mặc chiếc váy hai dây mỏng manh (chiếc váy mà anh từng chê là quá ngắn), môi hơi chu ra đầy tinh nghịch. Ánh mắt anh tối lại khi thấy hàng loạt bình luận phía dưới: "Goddess!", "Cho mình xin phương thức liên lạc đi!", "Gả cho mình nhé!"
Tối hôm đó, văn phòng của Phó tổng vẫn sáng đèn, nhưng không phải để đọc báo cáo tài chính.
"Trợ lý Kim, vào đây."
Trợ lý Kim hớt hải chạy vào: "Phó tổng, có việc gì khẩn cấp sao ạ?"
"Cài cho tôi cái... In-xta-gram gì đó." – Gương mặt Phó Thừa Ngôn vẫn nghiêm túc như đang ra lệnh thâu tóm một công ty đối thủ.
Trợ lý Kim há hốc mồm: "Hả? Ngài định dùng mạng xã hội sao?"
"Đừng hỏi nhiều. Cài đi. Sau đó lập cho tôi một tài khoản ẩn danh."
Mười phút sau, Phó Thừa Ngôn chính thức gia nhập thế giới mạng với cái tên tài khoản trống trơn: @User998877. Việc đầu tiên anh làm là tìm kiếm tài khoản của Tô Miên và nhấn nút "Theo dõi".
Nhìn thấy trang cá nhân của cô ngập tràn hình ảnh rạng rỡ, anh vừa tự hào vì "đóa hồng" mình nuôi quá xinh đẹp, vừa bực bội vì có quá nhiều "con sâu róm" đang dòm ngó.
Mỗi khi thấy một bình luận khiếm nhã như "Xinh thế này chắc phải có người yêu rồi nhỉ?", Phó Thừa Ngôn liền dùng ngón tay gõ cạch cạch trên bàn phím, đáp trả bằng một giọng điệu cực kỳ... sếp tổng: "Nhiệm vụ của học sinh là học tập, không nên nói chuyện yêu đương nhảm nhí trên mạng."
Người qua đường lập tức phản hồi: "Ông chú già ở đâu ra mà khó tính thế?"
Phó Thừa Ngôn nhìn hai chữ "ông chú" mà mặt đen như đít nồi. Anh vứt điện thoại sang một bên, cảm giác một sự khủng hoảng tuổi tác chưa từng có. Anh 31, cô 15. Khoảng cách 16 năm bỗng chốc hiện ra như một vực thẳm. Cô nói ngôn ngữ mạng anh không hiểu, cô thích những thứ bắt mắt anh lại thấy quá phù phiếm.
Sáng hôm sau, Tô Miên thấy chú mình không đọc báo giấy như mọi khi, mà lại cầm iPad xem... "Xu hướng thời trang giới trẻ" và "Các từ lóng của Gen Z".
"Chú ơi, chú đang xem gì mà chăm chú thế?" – Cô tò mò ghé đầu vào xem.
Phó Thừa Ngôn giật mình, nhanh tay tắt màn hình, hắng giọng một tiếng: "Không có gì. Chỉ là chú thấy phong cách ăn mặc gần đây của con không được ổn lắm. Chú đã đặt một loạt váy dài kín đáo hơn cho con rồi."
Tô Miên bĩu môi: "Chú đúng là người của thế kỷ trước mà!"
Nói rồi cô tung tăng chạy đi, không hề hay biết "người của thế kỷ trước" kia vừa lén mở điện thoại, nhấn vào báo cáo (report) tài khoản của một cậu nam sinh thường xuyên nhấn "thích" ảnh của cô với lý do: "Nội dung gây khó chịu".
Phó Thừa Ngôn tựa lưng vào ghế, khóe môi nhếch lên đầy thâm hiểm. Dù là đời thực hay trên mạng, anh cũng sẽ là người giám hộ "độc quyền" của cô. Anh có thể không hiểu hết thế giới của cô, nhưng anh đủ quyền lực để quét sạch mọi kẻ ngáng đường trong thế giới đó.