Cơn giận của Phó Thừa Ngôn về lá thư tình vẫn chưa nguôi hẳn thì một tuần sau, giới thượng lưu lại tổ chức một buổi dạ tiệc từ thiện lớn. Tô Miên biết rõ Phó Thừa Ngôn sẽ tham dự với tư cách khách mời danh dự, và cô quyết định đây sẽ là đêm cô lấy lại "tự do" bằng cách khiêu khích sự kiên nhẫn của anh.
Khi Phó Thừa Ngôn đang đứng ở sảnh chính trò chuyện với các đối tác, sự ồn ào bỗng chốc im bặt rồi chuyển sang những tiếng xì xào trầm trồ.
Từ phía cầu thang, Tô Miên chậm rãi bước xuống. Cô không mặc bộ váy kín đáo mà anh đã chọn. Thay vào đó, cô diện một chiếc váy quây màu đen huyền bí, ôm sát lấy thân hình đồng hồ cát rực rỡ. Chiếc váy quây để lộ hoàn toàn bờ vai trần mượt mà, xương quai xanh tinh tế và cả một khoảng lưng trần trắng ngần như lụa.
Dưới ánh đèn pha lê, cô đẹp đến mức ma mị, vừa thanh khiết lại vừa gợi cảm đến chết người.
Phó Thừa Ngôn siết chặt ly rượu trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt anh như hai lưỡi dao sắc lẹm dán chặt vào bờ vai trần của cô. Xung quanh anh, vô số ánh mắt của đàn ông đang nhìn cô với sự thèm khát không che giấu.
"Chú..." – Tô Miên tiến lại gần, môi đỏ nhếch lên một nụ cười đầy khiêu khích – "Cháu mặc thế này... chú thấy ổn chứ?"
Phó Thừa Ngôn không nói gì, nhưng bầu không khí xung quanh anh lập tức giảm xuống độ âm. Anh đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tiến tới nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh cô đi về phía hành lang vắng người phía sau sảnh tiệc.
"Chú! Chú làm cháu đau!" – Tô Miên kêu lên, nhưng anh vẫn không dừng lại.
Vừa bước vào phòng nghỉ dành cho khách Vip, Phó Thừa Ngôn lập tức khóa trái cửa. Anh dồn cô vào tường, hai tay chống sang hai bên, khóa chặt cô trong không gian chật hẹp giữa lồng ngực mình và bức tường lạnh lẽo.
"Em cố ý đúng không?" – Giọng anh khàn đặc, đầy sự nguy hiểm – "Tôi đã nói gì về việc trang phục? Em muốn cho bao nhiêu người đàn ông ngoài kia xem da thịt của em?"
"Cháu đã 18 tuổi rồi! Cháu có quyền mặc những gì mình thích!" – Tô Miên ngẩng cao đầu, ánh mắt bướng bỉnh nhìn anh – "Chú không thể nhốt cháu mãi được. Nếu chú không thích nhìn, thì đừng nhìn nữa!"
"Em nghĩ tôi có thể không nhìn sao?" – Phó Thừa Ngôn gầm nhẹ, sự kiềm chế suốt 12 năm qua đổ sụp như một tòa tháp bài trước vẻ đẹp mơn mởn của cô.
Anh cúi thấp người, vùi đầu vào hõm cổ thơm ngát mùi hoa hồng của cô. Hơi thở nóng rực của anh phả lên làn da nhạy cảm khiến Tô Miên run rẩy. Đôi môi anh lướt qua bờ vai trần, cảm giác mềm mại và mát lạnh của da thịt cô như một loại ma túy khiến anh hoàn toàn mất khống chế.
"Đừng... chú..." – Giọng Tô Miên bắt đầu lạc đi, sự phản kháng yếu ớt dần biến thành một tiếng rên rỉ nhỏ.
Bàn tay to bản của Phó Thừa Ngôn vuốt dọc theo sống lưng trần của cô, cảm nhận từng đợt rùng mình của cô gái nhỏ dưới sự đụng chạm của mình. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ ngầu vì dục vọng và sự chiếm hữu điên cuồng.
"Miên Miên, em là do tôi nuôi lớn. Từng tấc da thịt này, từ hơi thở này đến tâm hồn này, đều mang dấu ấn của tôi. Em tưởng em có thể mang nó đi phô bày cho kẻ khác xem mà tôi vẫn có thể bình tĩnh sao?"
Nói rồi, không để cô kịp phản ứng, anh cúi xuống hôn mạnh bạo lên môi cô. Đây không phải là một nụ hôn dịu dàng, mà là một sự cướp đoạt, một sự trừng phạt đầy đam mê. Anh cắn nhẹ lên môi cô như để đánh dấu chủ quyền, lưỡi anh luồn lách vào bên trong, tham lam hút lấy toàn bộ sự ngọt ngào của cô.
Tô Miên choáng váng. Đầu óc cô trống rỗng, hai tay vô thức vòng qua cổ anh, đáp lại nụ hôn mãnh liệt đó. Cô nhận ra rằng, đây chính là thứ cảm giác mà cô luôn khao khát nhưng chưa bao giờ dám thừa nhận.
Phó Thừa Ngôn rời khỏi môi cô, hơi thở cả hai đều hỗn loạn. Anh áp trán mình vào trán cô, bàn tay vẫn siết chặt thắt lưng cô như muốn khảm cô vào cơ thể mình.
"Đêm nay, em không được quay lại sảnh tiệc nữa. Em sẽ về nhà với tôi. Ngay lập tức."
Anh lấy chiếc áo vest của mình, khoác lên vai cô, che đi toàn bộ cảnh xuân rực rỡ, rồi ôm chặt lấy cô bước ra lối cửa sau. Đêm nay, "trâu già" đã chính thức phá vỡ ranh giới cuối cùng của một người chú. Và anh biết, một khi đã chạm vào cô, anh sẽ không bao giờ có thể buông tay.