Sau khi bị Phó Thừa Ngôn cưỡng ép đưa rời khỏi buổi tiệc, Tô Miên bị nhốt vào trong xe. Sự im lặng đáng sợ của anh khiến cô vừa giận vừa sợ. Về đến nhà, cô không nói một lời, chạy thẳng vào phòng và lôi từ trong tủ ra chai vang đỏ mà cô lén giấu từ sinh nhật lần trước.
Cô muốn dùng rượu để trấn tĩnh nhịp tim đang đập loạn, để quên đi cảm giác bỏng rát từ nụ hôn trừng phạt ở phòng nghỉ. Nhưng cô quên mất rằng, tửu lượng của mình chưa bao giờ là đối thủ của những cơn sầu muộn.
Một tiếng sau, Phó Thừa Ngôn đẩy cửa bước vào. Anh định vào để xin lỗi vì đã quá thô bạo, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến anh đứng sững lại.
Tô Miên đang ngồi bệt dưới sàn thảm, đầu tựa vào cạnh giường, chai rượu đã vơi quá nửa. Đôi má cô đỏ rực như quả đào chín, ánh mắt lờ đờ, mơ màng. Chiếc váy quây màu đen hơi trễ xuống, để lộ làn da trắng ngần dưới ánh đèn ngủ mờ ảo.
"Miên Miên! Em làm cái gì thế này?" – Anh bước tới, giật lấy chai rượu vứt sang một bên.
"Hì hì... chú... chú đến rồi à?" – Tô Miên ngẩng đầu, nụ cười ngây ngô của kẻ say khiến cô trông quyến rũ một cách ngây thơ – "Chú là đồ xấu xa... Chú cướp nụ hôn đầu của cháu... Chú độc tài..."
Cô vươn tay, túm lấy cổ áo sơ mi đã tháo cúc của anh, kéo mạnh xuống. Phó Thừa Ngôn mất đà, phải chống một tay xuống sàn để không đè lên người cô. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi nho ngọt lịm trộn lẫn với hương thơm thiếu nữ trên người cô.
"Chú ơi... có phải chú ghét cháu không? Chú mắng cháu... chú quản cháu..." – Nước mắt cô bắt đầu rơi, thấm vào áo anh – "Hay là chú sợ... cháu yêu người khác rồi sẽ không cần chú nữa?"
Câu nói của cô như một mũi tên đâm trúng tâm can của Phó Thừa Ngôn. Anh nhìn cô gái nhỏ đang run rẩy trong lòng mình, cảm giác hối hận và dục vọng đan xen dày vò anh.
"Tôi không ghét em." – Anh thì thầm, giọng khàn đặc – "Tôi chỉ là... phát điên vì em thôi."
Tô Miên lầm bầm thêm vài câu rồi thiếp đi vì tác dụng của rượu, đầu tựa vào vai anh, nhịp thở dần đều đặn. Phó Thừa Ngôn nhẹ nhàng bế cô đặt lên giường, cẩn thận đắp chăn.
Lẽ ra anh nên rời đi ngay lúc này để giữ đúng chừng mực. Nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh tại chỗ. Dưới ánh đèn vàng, đôi môi cô đỏ mọng, hơi hé mở như một lời mời gọi thầm lặng. Sự kiềm chế mà anh dày công xây dựng suốt 12 năm qua đang từng chút một vụn vỡ.
Anh ngồi xuống cạnh giường, bàn tay run rẩy vuốt ve những sợi tóc vương trên mặt cô. Rồi, như bị một sức mạnh vô hình thôi thúc, anh cúi xuống, chậm rãi áp môi mình lên môi cô.
Lần này, không có sự thô bạo, không có sự trừng phạt. Đó là một nụ hôn trộm đầy thành kính nhưng cũng chất chứa sự thèm khát điên cuồng. Anh nếm lấy vị ngọt của rượu vang trên đầu lưỡi cô, hơi thở của cô hòa quyện vào hơi thở của anh.
"Ưm..." – Tô Miên khẽ động đậy trong cơn say, vô thức quàng tay qua cổ anh.
Cú chạm này khiến Phó Thừa Ngôn như bị điện giật. Anh rời khỏi môi cô, hơi thở hổn hển, ánh mắt đỏ rực như màu máu. Anh vùi đầu vào cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc, giọng nói chứa đựng sự đau đớn và khao khát tột cùng thoát ra từ kẽ răng:
"Miên Miên... chú thực sự không chịu nổi nữa rồi. Nếu em còn tiếp tục như vậy... chú sẽ không chỉ dừng lại ở nụ hôn này đâu."
Anh biết mình đang đi trên một con đường không có lối thoát. Anh là người giám hộ của cô, là người chú mà cô tin tưởng nhất, nhưng đồng thời, anh cũng là người đàn ông muốn bẻ gãy đôi cánh của cô để cô mãi mãi thuộc về một mình anh.
Phó Thừa Ngôn đứng dậy, dứt khoát rời khỏi phòng trước khi bản năng hoàn toàn lấn át lý trí. Đêm đó, trong phòng làm việc, anh hút hết bao thuốc này đến bao thuốc khác. Anh hiểu rằng, sự "dưỡng thành" này đã đến ngày thu hoạch, và anh không thể chờ đợi thêm được nữa.