MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐỪNG LÀM LOẠN!Chương 15: NAM PHỤ XUẤT HIỆN: "BẠN TRAI" TIN ĐỒN CỦA MIÊN MIÊN

ĐỪNG LÀM LOẠN!

Chương 15: NAM PHỤ XUẤT HIỆN: "BẠN TRAI" TIN ĐỒN CỦA MIÊN MIÊN

826 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Tô Miên tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ. Cô hoàn toàn không nhớ gì về nụ hôn vụng trộm hay lời tự sự đầy đau đớn của Phó Thừa Ngôn. Điều duy nhất cô nhớ là sự thô bạo của anh ở buổi tiệc và những quy tắc áp đặt khiến cô cảm thấy nghẹt thở.

"Chú muốn quản cháu chứ gì? Được, để xem chú quản thế nào." – Cô nghiến răng, nhìn mình trong gương rồi cầm điện thoại lên gọi cho một người.

Chiều hôm đó, một chiếc xe thể thao màu xanh dương nổi bật đỗ ngay trước cổng dinh thự Phó gia. Bước xuống xe là một chàng trai trẻ tuổi, phong thái lãng tử với mái tóc hơi xoăn và nụ cười rạng rỡ. Đó là Trịnh Gia Huy – thiếu gia của tập đoàn đá quý, cũng là đàn anh khóa trên ở trường mỹ thuật, người vốn đã theo đuổi Tô Miên từ lâu.

Tô Miên bước ra khỏi cửa, diện một chiếc chân váy xếp ly ngắn và áo len tăm ôm sát, trông tràn đầy sức sống thanh xuân.

"Gia Huy, anh đến đúng giờ thật đấy!" – Cô cố ý nói to, đủ để người làm trong nhà và những "tai mắt" của Phó Thừa Ngôn nghe thấy.

"Vì em, anh sẵn sàng chờ cả đời mà." – Gia Huy cười hào hoa, tự nhiên đưa tay xoa đầu cô.

Đúng lúc đó, từ phía cổng, chiếc Rolls-Royce của Phó Thừa Ngôn cũng vừa trờ tới. Cửa xe mở ra, người đàn ông bước xuống với bộ vest đen phẳng phiu, khí chất lạnh lẽo như một vị đế vương vừa trở về từ chiến trận. Ánh mắt anh ngay lập tức đóng băng khi nhìn thấy bàn tay của Gia Huy đang đặt trên tóc Tô Miên.

"Miên Miên, đứng lại." – Giọng nói của Phó Thừa Ngôn không cao, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân khiến không gian xung quanh như cô đặc lại.

Tô Miên không những không đứng lại, còn chủ động bước tới khoác lấy tay Gia Huy, ngước mắt nhìn chú mình đầy khiêu khích: "Chú về rồi ạ? Giới thiệu với chú, đây là anh Gia Huy, bạn... à không, là 'bạn trai' tin đồn mà cháu đã kể với chú đấy. Hôm nay anh ấy đón cháu đi xem triển lãm tranh."

Gia Huy dù hơi run trước ánh mắt sắc lẹm của Phó Thừa Ngôn, nhưng vẫn cố giữ lịch sự: "Chào Phó tổng, tôi là Trịnh Gia Huy. Nghe danh ngài đã lâu..."

Phó Thừa Ngôn không thèm nhìn Gia Huy lấy một cái. Anh tiến lại gần, mỗi bước chân đều như dẫm lên dây thần kinh của người đối diện. Anh dừng lại trước mặt Tô Miên, bàn tay to bản nắm lấy cổ tay cô, dùng lực kéo cô ra khỏi tay chàng trai kia.

"Bạn trai?" – Anh lặp lại hai chữ đó với tông giọng thấp đến mức đáng sợ, đôi mắt phượng híp lại đầy nguy hiểm – "Tôi nhớ là mình đã nói, mọi mối quan hệ của em đều phải qua sự phê chuẩn của tôi. Tôi đã đồng ý cho em yêu đương từ bao giờ?"

"Cháu đã 18 tuổi! Cháu có quyền chọn người ở bên cạnh mình!" – Tô Miên bướng bỉnh cãi lại.

Phó Thừa Ngôn nhếch môi, nụ cười không chạm tới đáy mắt: "Em chọn cậu ta? Một kẻ thậm chí còn không tự bảo vệ nổi dự án của gia đình mình?"

Anh quay sang nhìn Gia Huy, ánh mắt như nhìn một vật thể chết: "Cậu Trịnh, về bảo bố cậu, nếu còn muốn giữ lại mỏ đá quý ở phía Bắc thì hãy dạy con trai mình cách chọn bạn mà chơi. Có những người, cậu chạm vào một sợi tóc thôi cũng đủ để tán gia bại sản đấy."

Gia Huy tái mặt. Cậu ta nhìn Tô Miên, rồi lại nhìn Phó Thừa Ngôn, cuối cùng chỉ biết lắp bắp vài câu rồi vội vàng lên xe rời đi, không dám ngoái đầu lại.

"Chú! Chú làm cái gì thế hả? Chú đúng là đồ ác độc!" – Tô Miên hét lên, định chạy theo nhưng bị Phó Thừa Ngôn bế thốc lên vai.

"Buông cháu ra! Chú không có quyền!"

"Tôi có quyền hay không, đêm nay em sẽ rõ." – Phó Thừa Ngôn lạnh lùng vỗ mạnh vào mông cô một cái như để trừng phạt, rồi hiên ngang bế cô đi thẳng vào trong nhà giữa sự kinh hãi của đám người làm.

Anh mang cô thẳng lên thư phòng, đá cửa đóng sầm lại. Cơn thịnh nộ ngầm suốt bao nhiêu năm qua cuối cùng đã bùng phát thành ngọn lửa không thể dập tắt. Anh không chỉ muốn làm người chú của cô nữa, anh muốn nghiền nát sự phản kháng này bằng cách thức nguyên thủy nhất của một người đàn ông.