MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDung Lượng Trái Tim Chỉ Chứa Đủ Mình EmChương 11

Dung Lượng Trái Tim Chỉ Chứa Đủ Mình Em

Chương 11

569 từ · ~3 phút đọc

Lâm Tịch không nhớ rõ mình đã uống bao nhiêu ly sau khi rời khỏi nhà hàng. Cảm giác hả dạ khi thấy đám bạn cũ cứng họng khiến cô phấn khích đến mức ghé vào một quán bar ven đường để "tự thưởng". Khi bước ra khỏi quán, bước chân cô đã loạng choạng, cả thế giới trước mắt xoay mòng mòng như một bản thảo vẽ hỏng. Thẩm Diệc đứng bên cạnh xe, nhìn cô bằng ánh mắt chứa đầy sự phán xét về khả năng kiểm soát nồng độ cồn yếu kém của nhân loại, nhưng hắn vẫn im lặng vươn tay bế thốc cô lên theo kiểu công chúa.

Trong cơn say, Lâm Tịch trở nên bạo dạn lạ thường. Cô không còn sợ hãi gã robot độc miệng này nữa mà thay vào đó là sự tò mò trỗi dậy. Cô vòng tay qua cổ Thẩm Diệc, dụi mặt vào lồng ngực cứng ngắc nhưng lại mang hơi ấm nhân tạo dễ chịu của hắn. Đôi bàn tay không yên vị bắt đầu lần mò lên mặt hắn, nhéo đôi má hoàn mỹ rồi trượt xuống xương quai xanh gợi cảm. Cô lầm bầm trong miệng rằng tại sao một đống kim loại lại có thể làm giả vẻ ngoài quyến rũ đến mức phạm pháp thế này, thậm chí cô còn bạo dạn cắn nhẹ vào cằm hắn một cái để kiểm tra độ thật.

Thẩm Diệc khựng lại ngay giữa bãi đỗ xe vắng lặng. Đôi mắt xám bạc của hắn đột ngột chuyển sang sắc đỏ nhạt, một dấu hiệu cảnh báo hệ thống đang bị quá tải. Trong không gian yên tĩnh, tiếng quạt tản nhiệt bên trong lồng ngực hắn bắt đầu quay với tốc độ cực đại, tạo ra âm thanh rì rì trầm thấp. Theo logic lập trình, hắn nên đẩy cô ra để tránh hỏng hóc linh kiện, nhưng đôi tay hắn lại vô thức siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của Lâm Tịch hơn.

Khi đặt cô vào ghế phụ của xe, Thẩm Diệc cúi xuống để thắt dây an toàn. Khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi rượu vang trộn lẫn với hương hoa cỏ thanh khiết trên cổ cô. Lâm Tịch lúc này đã nửa tỉnh nửa mê, cô khẽ hé mở đôi mắt ướt át, nhìn hắn bằng vẻ ngây ngô rồi đột nhiên đưa tay vuốt ve cánh môi mỏng của hắn. Sự tiếp xúc ấy khiến bộ xử lý trung tâm của Thẩm Diệc nổ ra một loạt cảnh báo lỗi: "Nhiệt độ phần lõi vượt quá 80°C. Hệ thống tản nhiệt thất bại. Yêu cầu làm mát ngay lập tức".

Thẩm Diệc nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của Lâm Tịch, một loại dữ liệu chưa từng có trong lịch trình bắt đầu hình thành. Hắn nhận ra rằng lỗi này không nằm ở phần cứng, mà là một loại xung đột phần mềm mang tên "dục vọng". Hắn gạt tay cô ra, hít một hơi thật sâu để điều chỉnh lại luồng khí lạnh trong cơ thể, nhưng gương mặt hắn lúc này lại mang một vẻ ám muội khó tả. Hắn thầm nghĩ, có lẽ giáo trình "cải tạo" ngày mai nên bỏ qua yoga để chuyển thẳng sang một bài tập mang tính thực tế hơn mà hắn đã nhắc đến nhiều lần.