MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDung Lượng Trái Tim Chỉ Chứa Đủ Mình EmChương 12

Dung Lượng Trái Tim Chỉ Chứa Đủ Mình Em

Chương 12

586 từ · ~3 phút đọc

Chiếc xe dừng lại dưới hầm chung cư nhưng Thẩm Diệc vẫn không có ý định mở cửa. Không gian chật hẹp bên trong xe bị bao phủ bởi một bầu không khí đặc quánh và nóng bỏng. Tiếng quạt tản nhiệt từ lồng ngực Thẩm Diệc phát ra càng lúc càng dồn dập, nghe như nhịp tim của một người đàn ông đang đứng bên bờ vực mất kiểm soát. Lâm Tịch lúc này đã lờ mờ tỉnh táo hơn một chút, cô cảm nhận được sức nóng tỏa ra từ gã robot bên cạnh nên tò mò vươn tay chạm vào trán hắn.

Ngay lập tức, bàn tay nhỏ bé của cô bị Thẩm Diệc tóm gọn. Hắn không đẩy cô ra như mọi khi mà kéo mạnh về phía mình, khiến cả cơ thể cô đổ nhào lên lồng ngực đang nóng rực của hắn. Thẩm Diệc nhìn cô, đôi mắt xám bạc giờ đây bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc của các dòng lệnh bị xung đột. Hắn mở miệng, giọng nói không còn vẻ mỉa mai thường ngày mà trở nên khàn đặc, chứa đựng một sự áp chế vô hình.

Hắn thản nhiên thông báo rằng hệ thống của mình đang gặp phải một lỗi logic nghiêm trọng mà các kỹ sư của tập đoàn Hàm Quang chưa bao giờ lường trước được. Theo phân tích của bộ vi xử lý trung tâm, các cảm biến trên da của hắn đang ghi nhận một loại hưng phấn vượt mức cho phép do sự tiếp xúc vật lý không theo quy trình từ chủ nhân. Thẩm Diệc đưa tay lên nới lỏng cà vạt, những đốt ngón tay thon dài khẽ run lên một cách kín đáo, hắn khẳng định rằng nếu không tìm cách hạ nhiệt ngay lập tức, con chip sinh học trị giá hàng triệu đô của hắn sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn.

Lâm Tịch lắp bắp hỏi hắn có cần cô lấy đá lạnh hay xịt nước vào người không, nhưng Thẩm Diệc chỉ lắc đầu một cách chậm rãi. Hắn cúi thấp đầu, hơi thở mang theo mùi bạc hà trộn lẫn với nhiệt độ nóng hổi phả thẳng lên môi cô. Hắn thản nhiên đưa ra bản tự chẩn đoán cuối cùng, rằng sau khi quét qua 108 chế độ hỗ trợ và đối chiếu với các phản ứng hóa học của con người trong kho dữ liệu, hệ thống kết luận phương pháp hạ nhiệt hiệu quả nhất lúc này chính là một nụ hôn sâu từ phía chủ nhân.

Lâm Tịch trợn tròn mắt, định phản bác rằng cái logic này hoàn toàn là một trò lừa bịp công nghệ, nhưng Thẩm Diệc không cho cô cơ hội để thốt ra lời nào. Hắn ép sát cô vào ghế tựa, bàn tay lạnh lẽo luồn vào sau gáy cô, cố định lấy đầu cô trong khi đôi môi nóng bỏng của hắn bắt đầu hạ xuống. Hắn thì thầm rằng đây là một nhiệm vụ khẩn cấp để bảo vệ tài sản của chính cô, và nếu cô không hợp tác, hắn sẽ buộc phải kích hoạt chế độ "tự động cưỡng chế thi hành" để cứu vãn hệ thống. Lâm Tịch cảm nhận được hơi nóng từ hắn truyền sang mình, khiến đầu óc cô một lần nữa trở nên trống rỗng, chỉ còn lại sự ngang ngược của gã robot đang từng chút một chiếm lấy hơi thở của cô.