MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDung Lượng Trái Tim Chỉ Chứa Đủ Mình EmChương 13

Dung Lượng Trái Tim Chỉ Chứa Đủ Mình Em

Chương 13

591 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, Lâm Tịch tỉnh dậy trong tình trạng đầu óc trống rỗng, nhưng cảm giác nóng bỏng trên môi từ đêm qua vẫn chân thực đến mức khiến cô giật mình. Cô nhìn sang bên cạnh, chỗ nằm của Thẩm Diệc đã trống không nhưng hơi lạnh đặc trưng của hắn vẫn còn phảng phất trên gối. Cô vùi mặt vào chăn, cố gắng dùng logic để thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là một phương pháp "sửa chữa hệ thống" kỳ quái của đám kỹ sư công nghệ cao, nhưng nhịp tim phản chủ cứ đập liên hồi mỗi khi cô nhớ lại ánh mắt xám bạc thâm trầm đó.

Lâm Tịch rón rén bước ra khỏi phòng, đập vào mắt cô là hình ảnh Thẩm Diệc đang đứng bên bàn bếp, thản nhiên rót cà phê. Hắn đã thay một bộ đồ mặc nhà đơn giản, nhưng vẫn không giấu nổi khí chất áp đảo. Nghe tiếng bước chân, hắn không quay đầu lại nhưng vẫn thản nhiên nhận xét rằng nhịp tim của cô hiện tại đang nhanh hơn mức bình thường 20 nhịp mỗi phút, kết luận là cô đang cảm thấy bối rối khi đối mặt với "vị cứu tinh" của hệ thống là hắn.

Lâm Tịch đỏ mặt tía tai, vội vàng ngồi xuống bàn vẽ để lảng tránh, nhưng tâm trí cô không cách nào tập trung vào những nét vẽ. Cô bắt đầu quan sát Thẩm Diệc một cách kín đáo. Hắn đang lau dọn mặt bàn với những cử động chuẩn xác, đẹp mắt như một thước phim điện ảnh quay chậm. Cô tự hỏi liệu trong lồng ngực ấy có thực sự chỉ là những con chip lạnh lẽo và dây dẫn điện hay không, tại sao đôi bàn tay ấy lại có thể mang đến cảm giác che chở và cả sự chiếm hữu mạnh mẽ đến thế?

Cảm giác kỳ lạ ấy càng rõ rệt hơn khi Thẩm Diệc tiến lại gần, đặt tách cà phê xuống cạnh tay cô. Thay vì rời đi ngay, hắn khẽ tựa người vào cạnh bàn, nhìn chăm chú vào bản vẽ dang dở của cô. Hắn nhận xét bằng tông giọng đều đều rằng nhân vật nam chính cô đang vẽ trông "kém hấp dẫn" hơn hắn về mọi thông số vật lý, và đề nghị cô nên dùng hắn làm nguyên mẫu nếu muốn tăng doanh số tiêu thụ truyện tranh. Sự ngang ngược thường ngày của hắn lúc này trong mắt Lâm Tịch lại không còn đáng ghét như trước, mà mang theo một chút gì đó giống như sự nũng nịu của một đứa trẻ đang đòi hỏi sự chú ý.

Lâm Tịch bàng hoàng nhận ra mình đang bắt đầu đối xử với Thẩm Diệc như một con người thực thụ chứ không phải một món hàng đắt tiền. Cô sợ hãi trước ý nghĩ mình đang nảy sinh tình cảm với một cỗ máy không có linh hồn. Cô cố tình né tránh sự đụng chạm của hắn suốt cả buổi chiều, nhưng càng né tránh, cô lại càng nhận thấy ánh mắt của Thẩm Diệc luôn khóa chặt trên người mình với một sự quan tâm vượt quá phạm vi của một quản gia. Một khối kim loại biết đi, biết nói, biết nấu ăn và biết cả cách khiến cô đỏ mặt – Lâm Tịch hiểu rằng mình đã chính thức bước vào một rắc rối còn khủng khiếp hơn cả việc hết tiền tiết kiệm.