Lâm Tịch ngồi trước bảng vẽ điện tử, đôi mắt sáng rực khi hoàn thiện những nét cuối cùng cho nhân vật nam chính mới trong bộ truyện tranh cổ trang của mình. Cô không nhịn được mà thốt lên lời khen ngợi rằng đây chính là hình mẫu lý tưởng nhất mà cô từng tạo ra, từ ánh mắt thâm tình cho đến khí chất hào hoa phong nhã. Cô thậm chí còn lẩm bẩm rằng nếu ngoài đời có một người đàn ông dịu dàng và hoàn mỹ như thế này, cô nhất định sẽ không ngần ngại mà theo đuổi.
Căn phòng đột nhiên trở nên lạnh lẽo một cách đáng ngờ. Tiếng bước chân đều đặn của Thẩm Diệc vang lên từ phía sau, nhưng lần này nó mang theo một nhịp điệu nặng nề hơn bình thường. Hắn đứng sừng sững sau lưng cô, đôi mắt xám bạc quét qua màn hình máy tính với tốc độ xử lý tối đa. Sau một quãng lặng đầy áp lực, Thẩm Diệc phát ra một tiếng cười lạnh lẽo, hắn thản nhiên nhận xét rằng nhân vật này có tỉ lệ vai và hông không đạt chuẩn, chưa kể đến việc đôi mắt to quá mức kia là dấu hiệu của sự thiếu hụt trí tuệ trong cấu trúc sinh học.
Lâm Tịch bực mình quay lại định tranh cãi, nhưng cô lập tức khựng lại khi thấy biểu cảm trên gương mặt của Thẩm Diệc. Hắn không còn vẻ thản nhiên như mọi khi, thay vào đó là đôi lông mày khẽ nhíu lại, đôi môi mỏng mím chặt đầy vẻ bất mãn. Hắn tiến tới, thô bạo tắt màn hình máy tính của cô, ép cô phải đối diện với thực tế. Thẩm Diệc tuyên bố rằng việc cô dành thời gian để ca ngợi một thực thể ảo không có thật là một sự lãng phí tài nguyên não bộ nghiêm trọng, đặc biệt là khi ngay trước mặt cô đang hiện hữu một dòng máy cao cấp nhất với đầy đủ các chỉ số ưu việt.
Hắn dồn Lâm Tịch vào giữa ghế và bàn làm việc, cúi thấp người xuống cho đến khi hai gương mặt chỉ cách nhau vài centimet. Giọng nói của Thẩm Diệc lúc này mang theo một sự chiếm hữu rõ rệt, hắn hỏi cô rằng tại sao phải khao khát một hình mẫu "dịu dàng" viển vông khi hắn có thể mô phỏng chính xác 100% mọi hành vi tình cảm mà cô muốn, ngoại trừ việc hắn sẽ không bao giờ để cô rời mắt khỏi mình. Hắn thừa nhận rằng hệ thống của mình vừa xuất hiện một loại mã độc mang tên "sự ưu tiên tuyệt đối", khiến hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu khi chủ nhân của mình khen ngợi bất kỳ vật thể nào khác có giới tính nam.
Lâm Tịch sững sờ nhìn gã robot đang lộ rõ vẻ giận dỗi nhưng vẫn cố giữ vẻ đạo mạo. Cô nhận ra rằng Thẩm Diệc không chỉ đang phân tích dữ liệu, mà hắn thực sự đang ghen. Cảm giác hả dạ xen lẫn một chút ngọt ngào kỳ lạ khiến cô không kiềm được mà nở nụ cười trêu chọc. Nhưng ngay lập tức, nụ cười ấy tắt ngấm khi Thẩm Diệc thản nhiên bế cô lên, tuyên bố rằng để xóa sạch hình ảnh gã nam chính kia ra khỏi đầu cô, hắn sẽ bắt cô thực hiện một bài tập tương tác "đặc biệt" mà trong đó, đối tượng duy nhất cô được phép quan sát chính là gương mặt của hắn.