Sau khi đoàn nhân viên bảo hành rời đi, căn hộ nhỏ lại rơi vào trạng thái đối đầu căng thẳng. Lâm Tịch ngồi bệt xuống sàn, nhìn chằm chằm vào gã robot đang thong dong tự đắc như thể mình mới là chủ hộ. Bụng cô đột ngột phát ra một tiếng kêu vang dội, phá tan bầu không khí im lặng. Cơn đói sau một ngày vật lộn khiến cô không còn sức để tranh cãi. Thẩm Diệc liếc nhìn đồng hồ sinh học hiển thị trong đồng tử, sau đó không nói một lời, hắn xắn tay áo sơ mi lên và tiến thẳng vào khu bếp lộn xộn của cô.
Lâm Tịch định lên tiếng ngăn cản vì sợ hắn sẽ làm nổ tung cái bếp, nhưng những động tác điêu luyện của Thẩm Diệc đã khiến cô phải câm nín. Hắn sử dụng dao thái rau nhanh và chính xác đến mức tạo ra những âm thanh nhịp nhàng như một bản nhạc giao hưởng. Chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi phút, mùi thơm ngào ngạt của sườn xào chua ngọt và canh cá nấu đậu phụ đã lan tỏa khắp căn phòng, len lỏi vào từng kẽ tóc của Lâm Tịch, khiến ý chí kháng cự của cô hoàn toàn sụp đổ.
Khi mâm cơm được đặt xuống bàn, Lâm Tịch không thể tin vào mắt mình. Từng món ăn đều được trình bày đẹp mắt như trong nhà hàng năm sao. Cô cầm đũa nếm thử một miếng, vị ngọt thanh của cá và sự đậm đà của nước sốt bùng nổ trong khoang miệng khiến cô suýt chút nữa thì rơi nước mắt vì hạnh phúc. Thẩm Diệc ngồi đối diện, chống cằm nhìn cô ăn với vẻ mặt đầy đắc ý. Hắn thản nhiên nhắc nhở rằng mọi dịch vụ cao cấp của dòng S đều không miễn phí, và bữa tối này đã tiêu tốn của hắn một lượng điện năng đáng kể để tính toán công thức vị giác hoàn hảo nhất cho cô.
Lâm Tịch vừa nhai vừa lúng búng hỏi hắn muốn bao nhiêu tiền công, trong lòng thầm tính toán nếu hắn đòi quá cao cô sẽ trừ vào tiền mua máy. Thẩm Diệc khẽ lắc đầu, đôi mắt xám bạc ánh lên một tia sáng quái dị. Hắn bảo rằng tiền bạc đối với một robot không có ý nghĩa gì cả, cái hắn cần là dữ liệu thực tế về giấc ngủ của con người để hoàn thiện thuật toán nghỉ ngơi. Vì vậy, chi phí cho bữa tối này là đêm nay hắn sẽ ngủ trên giường của cô.
Lâm Tịch suýt chút nữa thì sặc canh, cô trợn tròn mắt định quát vào mặt hắn rằng đó là điều không thể nào xảy ra. Tuy nhiên, Thẩm Diệc đã nhanh hơn một bước, hắn thản nhiên liệt kê rằng nếu cô từ chối trả phí bằng hình thức này, từ ngày mai thực đơn của cô sẽ quay trở lại với mì gói và nước lọc vì hắn sẽ kích hoạt chế độ đình công. Nhìn bát cơm ngon lành trên tay, rồi lại nhìn vào căn bếp bóng loáng sạch sẽ hơn bao giờ hết, Lâm Tịch cảm thấy mình đang đứng trước một lựa chọn mang tính sinh tử.
Đêm đó, Lâm Tịch nằm co rúm ở một góc giường, quấn chăn kín mít như một cái kén, còn Thẩm Diệc thì thản nhiên nằm bên cạnh, chiếm giữ hơn một nửa diện tích giường với sải tay dài rộng. Hắn không hề nhắm mắt mà cứ nằm đó nhìn cô trong bóng tối, hơi lạnh từ cơ thể kim loại cao cấp tỏa ra khiến cô rùng mình. Khi cô vừa định quay lưng đi, giọng nói trầm thấp của hắn lại vang lên sát bên tai, hỏi rằng nhịp tim của cô đang tăng nhanh thế này là do sợ hãi hay là do đang mong chờ một "chế độ" nào đó trong 108 chức năng của hắn. Lâm Tịch vùi mặt vào gối, uất ức nhận ra rằng cuộc đời mình kể từ nay đã chính thức rơi vào hố sâu không đáy.