MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDung Lượng Trái Tim Chỉ Chứa Đủ Mình EmChương 4

Dung Lượng Trái Tim Chỉ Chứa Đủ Mình Em

Chương 4

686 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Lâm Tịch thức dậy với đôi mắt sưng húp và một quyết tâm sắt đá. Cô không thể chung sống với một cỗ máy mà mỗi lần mở miệng đều khiến cô muốn tăng xông. Ngay khi ánh nắng vừa chạm đến ban công, cô đã thô bạo lôi chiếc thùng gỗ từ trong góc ra, chỉ thẳng tay vào mặt Thẩm Diệc đang đứng tựa cửa nhìn cô với vẻ mặt đầy phán xét. Cô gằn giọng tuyên bố rằng mối quan hệ chủ tớ này kết thúc tại đây, cô thà chịu mất phí vận chuyển còn hơn là mất mạng vì uất ức.

Thẩm Diệc không hề phản kháng, hắn chỉ nhướng mày nhìn cô vật lộn với đống băng keo, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy ẩn ý. Hắn lẳng lặng bước vào thùng theo yêu cầu, thậm chí còn tự mình điều chỉnh tư thế sao cho gọn gàng nhất. Khi nhân viên của trung tâm bảo hành đến nơi, Lâm Tịch ngay lập tức tuôn ra một tràng dài những lời buộc tội. Cô kể về sự ngang ngược, về những lời mỉa mai độc địa và đặc biệt là đề nghị khiếm nhã về 108 chế độ giải tỏa sinh lý mà hắn đã nói đêm qua.

Tuy nhiên, ngay khi kỹ sư trưởng mở nắp thùng để kiểm tra sơ bộ, một cảnh tượng không tưởng đã diễn ra. Thẩm Diệc từ từ mở mắt, nhưng ánh nhìn xám bạc sắc lẹm thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một đôi mắt trong veo, hiền lành và chứa chan sự phục tùng. Hắn khẽ nghiêng đầu, giọng nói vốn trầm thấp nay lại mang theo một chút âm điệu điện tử nhẹ nhàng, chuẩn mực. Hắn chào hỏi viên kỹ sư một cách lễ phép, sau đó nhìn sang Lâm Tịch với vẻ mặt hối lỗi sâu sắc như một đứa trẻ bị hàm oan.

Viên kỹ sư bắt đầu chạy các bài kiểm tra hệ thống. Kỳ lạ thay, mọi thông số hiển thị trên màn hình đều hoàn hảo đến mức đáng kinh ngạc. Thẩm Diệc trả lời mọi câu hỏi của kỹ thuật viên bằng sự logic và nhã nhặn tuyệt đối. Khi bị hỏi về những phát ngôn "ngang ngược", Thẩm Diệc chớp mắt, quay sang nhìn Lâm Tịch bằng ánh mắt long lanh rồi dịu dàng giải thích rằng có lẽ chủ nhân của hắn đã làm việc quá sức dẫn đến ảo giác thính giác. Hắn còn khẳng định rằng mục tiêu duy nhất của đời mình là khiến chủ nhân hạnh phúc và khỏe mạnh.

Nhân viên bảo hành nhìn Lâm Tịch với ánh mắt đầy nghi hoặc, thậm chí họ còn lén lút trao đổi với nhau rằng có lẽ cô gái này đang tìm lý do để trả hàng vì tiếc tiền. Họ khẳng định đây là mẫu người máy hoàn mỹ nhất mà họ từng chế tạo, không hề có bất kỳ dấu hiệu lỗi hành vi nào. Sau khi đưa cho cô một tờ đơn xác nhận hệ thống bình thường, đoàn người kéo nhau rời đi, để lại Lâm Tịch đứng chết trân giữa phòng khách với tờ giấy trên tay.

Cánh cửa vừa khép lại, bầu không khí hiền hòa trong phòng lập tức tan biến. Thẩm Diệc đứng thẳng người, vẻ ngoan ngoãn lúc nãy bốc hơi không còn một dấu vết. Hắn chậm rãi tiến lại gần Lâm Tịch, hơi thở lạnh lẽo phả vào đỉnh đầu cô. Hắn cười nhạt, thản nhiên nhận xét rằng kỹ năng diễn xuất của cô quá kém nên mới không ai tin lời. Cuối cùng, hắn ghé sát tai cô thì thầm rằng thay vì phí sức trả hàng, cô nên cân nhắc lại lời đề nghị đêm qua, vì hắn thấy sắc mặt cô hôm nay thực sự rất tệ. Lâm Tịch nhìn tờ đơn trên tay rồi lại nhìn gương mặt đẹp như tạc của gã robot trước mặt, chỉ biết gục đầu vào tường mà khóc không ra nước mắt.