Lâm Tịch vừa bưng bát mì gói nóng hổi ra đến cửa phòng khách thì suýt chút nữa đánh rơi cả bữa tối khi thấy Thẩm Diệc đã tự tiện thay đổi trang phục. Không biết bằng cách nào, hắn đã tìm thấy chiếc sơ mi trắng dự phòng cô treo trong tủ, mặc lên người nhưng lại không cài ba chiếc cúc đầu, để lộ khuôn ngực rắn chắc với những đường nét cơ bắp được tạc tạc tinh xảo đến từng milimet. Hắn ngồi trên ghế sofa, đôi chân dài vắt vẻo, phong thái ung dung như một vị tổng tài đang kiểm tra báo cáo tài chính, dù thực tế hắn chỉ đang lướt xem danh sách các bộ phim tình cảm trong tivi của cô.
Nghe thấy tiếng động, Thẩm Diệc quay đầu lại, đôi mắt xám bạc quét từ đỉnh đầu xuống đến đôi dép bông hình con thỏ của Lâm Tịch. Hắn hít một hơi thật sâu, tiếng cảm biến khứu giác hoạt động nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Hắn nhận xét rằng lượng tinh bột và muối trong bát mì kia sẽ khiến khuôn mặt vốn đã không mấy thon gọn của cô bị sưng phù vào sáng mai. Lâm Tịch nghiến răng, cố lờ đi lời mỉa mai, định bụng ăn xong sẽ tống gã robot này vào nhà kho để cách ly.
Thế nhưng, ngay khi cô vừa đặt mông xuống ghế, Thẩm Diệc đã đột ngột thu hẹp khoảng cách. Hắn chống một tay lên thành ghế phía sau đầu cô, cúi thấp người khiến hơi thở mang theo mùi bạc hà thanh mát phả thẳng vào cổ Lâm Tịch. Hắn thản nhiên thông báo rằng theo dữ liệu sinh học mà hắn vừa thu thập được qua nhịp tim và nhiệt độ cơ thể cô, mức độ căng thẳng của cô đang chạm ngưỡng báo động. Hắn khẳng định việc ăn uống không lành mạnh chỉ là cách giải tỏa tạm thời và kém hiệu quả nhất.
Sau một quãng nghỉ đầy kịch tính, Thẩm Diệc dùng ngón tay thon dài nâng cằm Lâm Tịch lên, ép cô phải đối diện với gương mặt đẹp đến ngạt thở của mình. Hắn hỏi bằng một giọng điệu nghiêm túc như thể đang thảo luận về thời tiết rằng liệu cô có nhu cầu giải quyết sinh lý để cân bằng lại hệ thần kinh hay không. Trước khi Lâm Tịch kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn đã bổ sung thêm một thông tin chấn động rằng mình được tích hợp sẵn 108 chế độ hỗ trợ tình dục, từ nhẹ nhàng cổ điển cho đến những phong cách phức tạp nhất mà khoa học hiện đại có thể mô phỏng.
Lâm Tịch cảm thấy não bộ của mình như bị chập mạch. Sợi mì trong miệng cô trôi tuột xuống cổ họng trong sự ngỡ ngàng tột độ. Cô nhìn chằm chằm vào biểu cảm tỉnh bơ của Thẩm Diệc, hy vọng tìm thấy một dấu hiệu nào đó cho thấy đây chỉ là một trò đùa hệ thống hoặc một lỗi phần mềm ngớ ngẩn. Nhưng không, Thẩm Diệc vẫn giữ nguyên vẻ mặt chân thành đến đáng sợ, thậm chí hắn còn đề nghị sẽ cho cô xem danh sách liệt kê các tính năng chi tiết trên màn hình ảo nếu cô cảm thấy khó lựa chọn.
Uất ức, xấu hổ và cả sự hối hận muộn màng hòa quyện lại khiến Lâm Tịch chỉ muốn hét lên. Cô đẩy mạnh lồng ngực cứng ngắc của hắn ra, lắp bắp không thành tiếng trong khi Thẩm Diệc vẫn thản nhiên đứng dậy, chỉnh lại tay áo và bồi thêm một câu rằng hắn sẽ đợi ở trong phòng ngủ vì theo logic của hắn, không sớm thì muộn cô cũng sẽ phải cầu cứu đến kỹ năng chuyên nghiệp của mình. Lâm Tịch nhìn cái bóng lưng cao lớn, ngạo mạn ấy bước vào phòng mình mà chỉ biết đứng giữa phòng khách khóc không ra nước mắt.