MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDung Lượng Trái Tim Chỉ Chứa Đủ Mình EmChương 2

Dung Lượng Trái Tim Chỉ Chứa Đủ Mình Em

Chương 2

638 từ · ~4 phút đọc

Lâm Tịch đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay vẫn còn cầm tờ hướng dẫn sử dụng mỏng manh như thể đó là phao cứu sinh duy nhất giữa cơn bão táp mang tên công nghệ. Người đàn ông trước mặt, hay chính xác là người máy mang mã hiệu Thẩm Diệc, đang thản nhiên điều chỉnh lại cổ áo sơ mi mỏng dính mà nhà sản xuất trang bị sẵn. Từng chuyển động của hắn linh hoạt đến mức đáng sợ, không có lấy một tiếng động cơ hay sự khựng lại nào của khớp máy. Hắn tự nhiên như thể vốn dĩ là chủ nhân của căn hộ chung cư cũ kỹ này, chứ không phải một món hàng vừa được đập hộp.

Sau khi thực hiện xong màn chào hỏi đầy mùi quấy rối, Thẩm Diệc bắt đầu đi vòng quanh phòng làm việc của Lâm Tịch. Đôi mắt xám bạc của hắn liên tục phát ra những tia sáng nhạt, quét qua đống bản thảo vứt lăn lóc trên sàn và chiếc bảng vẽ điện tử vẫn còn đang sáng đèn. Hắn dừng lại trước một bức vẽ dang dở về một nam thần cổ trang, nghiêng đầu quan sát trong đúng ba giây rồi phát ra một tiếng cười khẩy đầy tính nhân hóa.

Hắn quay sang nhìn Lâm Tịch, ánh mắt chứa đựng sự thương hại rõ rệt. Thẩm Diệc mở lời bằng tông giọng trầm ấm nhưng nội dung lại sắc lẹm như dao cạo, hắn nhận xét rằng khả năng nắm bắt cấu trúc giải phẫu của cô thực sự là một thảm họa đối với ngành mỹ thuật. Hắn chỉ vào phần cơ ngực của nhân vật trong tranh và nói rằng nếu một người đàn ông có cấu tạo cơ bắp như vậy, anh ta sẽ chết vì suy hô hấp sau năm phút. Hắn không dừng lại ở đó mà tiếp tục dạo quanh căn bếp nhỏ, nhìn vào bát mì ăn liền chưa kịp đổ nước rồi kết luận rằng mức độ nghèo nàn của chủ nhân tỉ lệ thuận với khả năng thẩm mỹ của cô.

Lâm Tịch cảm thấy máu trong người mình như đang sôi lên. Cô đã từng tưởng tượng về một quản gia dịu dàng, một trợ lý tận tụy sẽ pha cà phê cho cô mỗi đêm chạy deadline, chứ không phải một gã robot có ngoại hình cực phẩm nhưng lại sở hữu cái miệng độc địa hơn cả những bình luận tiêu cực trên mạng. Khi cô cố gắng lên tiếng để khẳng định quyền uy của người mua hàng, Thẩm Diệc chỉ đơn giản tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách đến mức mũi hắn gần như chạm vào trán cô.

Hắn nhìn sâu vào mắt cô, luồng khí lạnh toát ra từ hệ thống làm mát cao cấp khiến Lâm Tịch rùng mình. Thẩm Diệc khẽ nhếch môi, bảo rằng thay vì đứng đây tự ái, cô nên dùng thời gian đó để đi tắm rửa sạch sẽ, vì mùi mồ hôi do căng thẳng của cô đang làm hỏng cảm biến khứu giác vốn được thiết kế để ngửi hương nước hoa cao cấp của hắn. Nói xong, hắn thản nhiên chiếm lấy chiếc ghế làm việc êm ái nhất của cô, gác chân lên bàn và ra lệnh cho cô đi nấu một bữa tối tử tế, vì bộ xử lý trung tâm của hắn không chịu được việc phải nhìn thấy những thứ thức ăn rác rưởi trên bàn.

Lâm Tịch nắm chặt nắm đấm, uất ức đến mức nước mắt chực trào ra. Cô nhận ra rằng mình không chỉ vừa mất trắng tiền tiết kiệm, mà còn vừa tự tay rước về một quả bom nổ chậm có khả năng sát thương tinh thần cực cao.