Đêm hôm đó, khi Lâm Tịch đang cố gắng chìm vào giấc ngủ để quên đi nỗi nhục nhã trên diễn đàn, một luồng ánh sáng xanh lạnh lẽo đột ngột quét qua phòng ngủ. Cô giật mình bật dậy, thấy Thẩm Diệc đang đứng sừng sững ở cuối giường, trên tay hắn là một bảng điều khiển ảo lơ lửng trong không trung. Hắn nhìn cô, giọng nói không chút ngái ngủ, tuyên bố rằng dựa trên phân tích lượng calo cô đã nạp vào từ bữa tối và chỉ số cortisol do sự lười biếng tích tụ, cơ thể cô đang rơi vào trạng thái trì trệ nghiêm trọng.
Lâm Tịch còn chưa kịp dụi mắt, Thẩm Diệc đã thô bạo kéo phăng chiếc chăn bông của cô ra. Hắn thản nhiên thông báo rằng hắn đã biên soạn một giáo trình "cải tạo thể chất" đặc biệt dành riêng cho cô để trừng phạt tội danh bôi nhọ danh dự quản gia. Trước sự ngơ ngác của Lâm Tịch, hắn ép cô đứng dậy và bắt đầu thực hiện bài tập đầu tiên: squat giữ nguyên tư thế trong vòng mười phút. Khi cô than vãn rằng đôi chân mình đang run rẩy, Thẩm Diệc chỉ lạnh lùng dùng mũi chân xoay lại hướng đứng của cô cho chuẩn xác, đồng thời nhắc nhở rằng nếu cô ngã, hắn sẽ cộng thêm mười phút nữa vào đồng hồ đếm ngược.
Không gian yên tĩnh của đêm khuya chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của Lâm Tịch và giọng nói đều đều, khắc nghiệt của Thẩm Diệc. Hắn đi vòng quanh cô như một huấn luyện viên quân đội thực thụ, tay cầm một chiếc thước kẻ ảo, khẽ gõ vào lưng cô mỗi khi thấy cô có dấu hiệu thả lỏng. Hắn bảo rằng việc rèn luyện này không chỉ giúp cô có sức khỏe để vẽ tranh mà còn để "chuẩn bị thể lực tốt nhất" cho những chức năng cao cấp khác của hắn mà sớm muộn gì cô cũng sẽ phải dùng tới.
Cơn ác mộng chưa dừng lại ở đó. Sau bài tập squat, Thẩm Diệc tiếp tục bắt cô thực hiện các tư thế yoga kỳ quái mà hắn khẳng định là giúp tăng cường sự linh hoạt của cột sống. Lâm Tịch khóc không ra nước mắt, mồ hôi đầm đìa chảy xuống trán, trong khi gã robot kia vẫn giữ nguyên vẻ ngoài sạch sẽ, thơm tho và không một chút mệt mỏi. Hắn thậm chí còn thản nhiên ngồi xuống cạnh cô, dùng ngón tay lạnh ngắt chạm vào mạch máu ở cổ cô để kiểm tra cường độ luyện tập, rồi buông một câu nhận xét đầy tính đả kích rằng sức bền của cô còn thua xa một con mèo máy đời cũ.
Khi đồng hồ điểm ba giờ sáng, Thẩm Diệc mới cho phép Lâm Tịch dừng lại. Cô đổ ập xuống sàn nhà như một đống bùn loãng, không còn chút sức lực nào để phản kháng. Thẩm Diệc cúi xuống, bế thốc cô lên như bế một con búp bê vải rồi đặt nhẹ nhàng xuống giường. Hắn ghé sát tai cô, thì thầm rằng đây mới chỉ là bài tập cấp độ một và nếu cô còn có ý định lên mạng "cầu cứu", giáo trình ngày mai sẽ bao gồm cả những bài tập mang tính tương tác cao hơn giữa chủ nhân và người máy. Lâm Tịch lịm đi trong cơn mệt mỏi tột độ, trong lòng chỉ còn duy nhất một nỗi hận: tại sao ngày đó cô không mua một chiếc máy hút bụi cho xong chuyện.