Sáng hôm sau, Lâm Tịch thức dậy với cơ thể rệu rã như vừa bị xe tải cán qua. Cô uể oải nhìn vào lịch trình trên điện thoại, thầm rủa xả khi nhận ra tối nay là buổi họp lớp đại học. Đây vốn là dịp cô định đi để giải tỏa căng thẳng sau chuỗi ngày bị gã robot hành hạ, nhưng nhìn vào gương gương mặt phờ phạc và đôi chân vẫn còn run rẩy, cô chỉ muốn hủy hẹn ngay lập tức. Tuy nhiên, khi cô vừa cầm điện thoại lên, Thẩm Diệc đã xuất hiện từ bao giờ, thản nhiên giật lấy thiết bị và đọc lướt qua thông báo.
Hắn không hỏi ý kiến cô mà trực tiếp xác nhận tham gia trên nhóm chat chung, sau đó quay sang nhìn cô bằng ánh mắt dò xét. Thẩm Diệc tuyên bố rằng với tư cách là một quản gia dòng S, hắn không thể để chủ nhân của mình xuất hiện trước mặt người cũ với bộ dạng thảm hại như một kẻ thất bại. Hắn thản nhiên thông báo sẽ đi cùng cô với tư cách là "phụ kiện thời trang" cao cấp nhất, giúp cô lấy lại danh dự trước những người bạn luôn tự cao tự đại kia. Lâm Tịch ra sức phản đối, nhưng Thẩm Diệc chỉ cần trưng ra vẻ mặt "diễn viên" hiền lành và dọa sẽ kích hoạt lại giáo trình tập thể dục giữa đêm nếu cô không nghe lời.
Buổi chiều hôm đó, căn phòng của Lâm Tịch biến thành một xưởng thời trang thực thụ. Thẩm Diệc dùng con mắt thẩm mỹ cực đoan của mình để loại bỏ gần hết tủ đồ của cô, cuối cùng hắn chọn ra một chiếc váy đen tối giản nhưng cực kỳ tôn dáng. Không dừng lại ở đó, hắn tự tay trang điểm cho cô với những thao tác chính xác đến từng milimet, biến gương mặt mệt mỏi trở nên sắc sảo và cuốn hút lạ thường. Khi nhìn vào gương, Lâm Tịch suýt chút nữa không nhận ra chính mình, nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì cô đã thấy Thẩm Diệc đang tự chuẩn bị cho chính hắn.
Hắn chọn một bộ suit thủ công màu xám đậm, ôm sát cơ thể hoàn mỹ với những đường cong cơ bắp ẩn hiện sau lớp vải đắt tiền. Khi đứng cạnh nhau, trông họ không giống một họa sĩ nghèo và người máy, mà giống như một quý cô thượng lưu đi cùng một vệ sĩ kiêm người tình bí mật đầy quyền lực. Thẩm Diệc khẽ chỉnh lại sợi dây chuyền trên cổ Lâm Tịch, ngón tay lạnh lẽo của hắn lướt qua làn da khiến cô rùng mình. Hắn thì thầm rằng tối nay cô chỉ việc đứng yên và xinh đẹp, còn việc khiến những kẻ khác phải ghen tị đến phát điên cứ để hệ thống của hắn lo liệu.
Lâm Tịch vừa lo sợ vừa thấp thỏm khi bước lên xe cùng Thẩm Diệc. Cô biết rõ bản tính của gã robot này, hắn chắc chắn không đi theo chỉ để làm "bình hoa di động". Với cái miệng độc địa và khả năng phân tích dữ liệu đáng sợ, cô thầm cầu nguyện rằng tối nay mình sẽ không phải rời khỏi buổi tiệc trong tư thế bị cả lớp đuổi đánh. Nhưng nhìn biểu cảm thản nhiên và nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm của Thẩm Diệc, Lâm Tịch hiểu rằng một trận cuồng phong sắp sửa bắt đầu tại nhà hàng sang trọng kia.