Bầu trời thành phố vào những ngày cuối hạ thường đỏng đảnh như một người đàn bà đang yêu, mới vừa nắng rát đó thôi mà chỉ sau một cái chớp mắt, những đám mây màu chì đã nặng trềnh trệch kéo về, che lấp cả chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại của buổi hoàng hôn.
Lê Diệp nhấn bàn đạp chiếc xe đạp cũ, cố gắng băng qua con đường đất đỏ dẫn vào khu nhà vườn ngoại ô. Cô cần gửi xấp bản vẽ thiết kế này cho anh rể trước khi chị Lan – chị gái cô – gọi điện kiểm tra. Nhưng ông trời dường như muốn trêu đùa lòng người, khi cô chỉ còn cách cổng căn biệt thự gỗ của Khôi chưa đầy trăm mét, một tia chớp xé toạc màn mây, kéo theo tiếng sấm rền vang và một trận mưa như trút nước ập xuống.
Diệp dựng vội chiếc xe dưới mái hiên nhỏ, cả người cô đã ướt sũng như một con mèo nhỏ lạc lối. Chiếc váy voan trắng mỏng manh vốn thanh khiết là thế, nay gặp nước bỗng trở nên phản chủ, nó dính chặt lấy cơ thể, phô bày trọn vẹn đường cong của một thiếu nữ đang độ xuân thì. Làn da trắng ngần ẩn hiện sau lớp vải ướt át, đôi gò bồng đảo phập phồng theo từng nhịp thở dốc vì mệt.
Cô run rẩy đưa tay gõ vào cánh cửa gỗ mít dày nặng.
“Anh Khôi… có nhà không ạ? Là em, Diệp đây…”
Bên trong im lìm một chốc, rồi tiếng lạch cạch của chốt cửa vang lên. Cánh cửa mở ra, luồng khí ấm áp từ bên trong phả vào mặt Diệp, mang theo mùi gỗ thông đặc trưng và mùi màu vẽ nồng đượm. Khôi đứng đó, trên người chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám và chiếc quần kaki túi hộp bụi bặm. Đôi bàn tay anh vẫn còn dính vài vết sơn dầu chưa kịp rửa.
Khôi nhìn cô, đôi lông mày rậm khẽ nhướng lên đầy ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành vẻ lo lắng. Ánh mắt anh vô tình lướt dọc từ mái tóc bết bát nước xuống đôi chân trần trắng nõn của cô, rồi dừng lại ở lồng ngực đang run rẩy vì lạnh. Anh khẽ hắng giọng, lùi lại một bước để nhường lối.
“Vào mau đi Diệp. Mưa này bão rồi, đứng đó có mà cảm phổi.”
Diệp lí nhí lời cảm ơn rồi bước vào trong. Căn nhà của Khôi không có vẻ hào nhoáng của những căn hộ chung cư cao cấp mà cô thường thấy. Nó mang hơi thở của một gã nghệ sĩ độc hành: đầy những giá vẽ, những bản thiết kế thô sơ và ánh đèn vàng mờ ảo tạo nên những khoảng tối đầy mê hoặc. Khôi quay vào phòng trong, một lúc sau trở ra với một chiếc khăn bông lớn và một chiếc sơ mi trắng được gấp phẳng phiu.
“Em vào phòng tắm lau khô người đi. Chị Lan đang ở tỉnh, chiều nay chị ấy gọi bảo bão nên không về được, chắc mai mới có mặt ở nhà. Quần áo em ướt hết rồi, thay cái này vào cho đỡ lạnh.”
Nam đưa chiếc áo cho cô. Ngón tay anh vô tình quẹt qua mu bàn tay Diệp. Cái chạm nhẹ như không, nhưng trong không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng mưa đập vào mái tôn, nó bỗng trở nên rõ rệt một cách lạ thường. Diệp cảm thấy một luồng nhiệt nóng rực lan tỏa từ điểm tiếp xúc đó, chạy thẳng về tim.
Mười lăm phút sau, Diệp bước ra từ phòng tắm. Cô đứng khép nép bên cạnh giá sách, đôi tay nhỏ bé không ngừng vò vạt áo sơ mi. Chiếc áo của Khôi quá rộng so với cơ thể mảnh mai của cô. Vạt áo dài quá đùi, che đi chiếc quần ngắn bên trong nhưng lại vô tình để lộ đôi chân thon dài, mịn màng dưới ánh đèn. Hai chiếc cúc trên cùng không được cài hết, để lộ xương quai xanh tinh tế và một phần da thịt trắng ngần còn vương hơi nước.
Khôi đang đứng ở quầy bếp mở một chai rượu vang. Nghe tiếng động, anh quay đầu lại. Ly rượu trên tay anh khẽ run, khiến chất lỏng màu đỏ sẫm sóng sánh. Anh lặng người nhìn cô em vợ vốn luôn hiền lành, nay lại hiện ra trong trang phục của chính mình với vẻ gợi cảm đầy mâu thuẫn – vừa ngây thơ, vừa quyến rũ đến nghẹt thở.
“Áo của anh… hơi rộng so với em.” – Diệp phá tan bầu không khí đặc quánh bằng một giọng nói yếu ớt.
Khôi không rời mắt khỏi cô. Anh đặt ly rượu xuống, chậm rãi bước tới. Mỗi bước chân của anh trên sàn gỗ như gõ nhịp vào trái tim đang đập loạn xạ của Diệp. Anh dừng lại trước mặt cô, mùi hương đàn hương nam tính bao vây lấy cô, khiến Diệp cảm thấy đầu óc mình bắt đầu chếnh choáng.
“Không sao, nó rất hợp với em.” – Khôi nói, giọng anh thấp và khàn hơn bình thường.
Anh đưa tay lên, dường như định vuốt lại lọn tóc còn ướt của cô, nhưng rồi khựng lại giữa chừng. Khoảng cách gần đến mức Diệp có thể nhìn thấy những tia máu nhỏ trong mắt anh, thấy cả sự giằng xé giữa lý trí và bản năng đàn ông đang trỗi dậy mạnh mẽ.
“Anh rể…” – Diệp khẽ thốt lên, đôi môi mọng đỏ hơi hé mở.
“Đừng gọi anh như vậy lúc này.” – Khôi cắt ngang, hơi thở nóng hổi của anh phả lên trán cô.
Tiếng sấm ngoài kia lại vang lên một hồi dài, ánh chớp lòe sáng rạch ngang bầu trời, chiếu rõ gương mặt đang đỏ bừng vì thẹn thùng của Diệp và ánh mắt thâm trầm như muốn nuốt chửng cô của Khôi. Trong căn nhà vườn tách biệt với thế giới, ranh giới đạo đức dường như cũng đang mờ nhạt dần theo từng nhịp mưa rơi.
Khôi đưa tay chạm nhẹ vào eo cô, qua lớp vải linen mỏng manh của chiếc sơ mi, cảm giác ấm nóng từ lòng bàn tay anh khiến Diệp khẽ rùng mình. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể lại như phản bội chính mình, nó mềm nhũn và tựa hẳn vào lồng ngực vững chãi của người đàn ông trước mặt.
“Đừng mà anh rể… chúng ta không được làm thế…” – Lời nói của cô tan chảy trong không gian, không giống một lời từ chối, mà lại giống như một tiếng thở dài mời gọi đầy tội lỗi.
Mưa ngoài kia vẫn rơi, dữ dội và không có dấu hiệu dừng lại. Đêm nay, cơn bão thực sự không nằm ở ngoài trời, mà nó đang âm ỉ cháy ngay trong căn phòng khách này, giữa hai con người đang cố níu giữ những mảnh vỡ cuối cùng của lý trí.