Căn phòng khách rơi vào một khoảng lặng kéo dài, chỉ còn tiếng mưa gõ nhịp đều đặn trên mái lá và tiếng kim đồng hồ tích tắc như trêu ngươi. Cánh tay Khôi vẫn đặt hờ bên eo Diệp, hơi nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp vải linen mỏng manh, sưởi ấm cả một vùng da thịt đang run rẩy của cô. Diệp cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại, lồng ngực phập phồng chạm vào lồng ngực vững chãi của anh.
Khôi khẽ giật mình, ý thức được sự đường đột của mình, anh chậm rãi rút tay lại. Anh quay mặt đi, vờ như đang tìm kiếm điều gì đó trên kệ bếp để che giấu sự bối rối đang dâng trào trong đáy mắt.
"Em ngồi xuống ghế đi. Để anh nấu chút gì đó nóng cho em ăn. Đói và lạnh cùng lúc dễ đổ bệnh lắm."
Diệp khẽ "vâng" một tiếng rồi chọn một góc nhỏ ở bộ sofa cũ bằng da. Chiếc áo sơ mi quá khổ che kín đến đùi cô, nhưng mỗi khi cô cử động, vạt áo lại xốc xếch để lộ những khoảng da thịt trắng ngần. Cô cố gắng khép nép đôi chân lại, cảm giác trống trải bên dưới lớp áo nam giới khiến cô vừa ngượng ngùng, vừa có một sự kích thích lạ lùng mà cô chưa từng trải qua.
Trong gian bếp mở, Khôi đang lúi húi thái hành và chuẩn bị vài nguyên liệu đơn giản. Ánh đèn vàng phía trên đầu anh đổ xuống, làm nổi bật những thớ cơ săn chắc trên cánh tay và bờ vai rộng rộng. Diệp lặng lẽ quan sát anh. Khôi không giống những người đàn ông bóng bẩy, dùng nước hoa đắt tiền mà cô thường gặp ở trường đại học. Anh mang vẻ đẹp thô ráp của một người làm nghệ thuật, có chút gì đó phong trần, bất cần nhưng lại cực kỳ nam tính.
Cô chợt nhớ về chị Lan. Chị gái cô luôn tự hào về người chồng tài hoa và chiều chuộng vợ. Nhưng trong những câu chuyện của chị, Khôi hiện lên như một bức tượng hoàn mỹ, đôi khi có phần khô khan. Diệp chưa bao giờ thấy một góc độ này của anh: một người đàn ông đầy bản năng dưới ánh đèn khuya, trong một đêm mưa bão chỉ có hai người.
"Anh Khôi... để em giúp anh một tay."
Diệp đứng dậy, bước lại gần bệ bếp. Vì chiếc áo quá rộng, khi cô vươn tay định lấy rổ rau, ống tay áo dài lượt thượt lại vướng víu. Khôi dừng dao, quay sang nhìn cô. Anh không nói gì, chỉ cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Diệp, tỉ mỉ xắn tay áo lên cho cô.
Ngón tay anh lướt qua cổ tay gầy guộc, rồi chạm vào vùng da nhạy cảm dưới cánh tay Diệp. Cô nín thở. Sự gần gũi này là quá mức đối với một người anh rể và em vợ. Khi anh xắn đến nếp gấp cuối cùng, mặt anh chỉ cách mặt cô vài xăng-ti-mét. Diệp có thể nhìn thấy rõ những sợi râu lởm chởm chưa kịp cạo trên cằm anh, và cả mùi hương gỗ đàn hương quyện với chút mùi thuốc lá nhạt – một mùi hương khiến người ta dễ dàng lún sâu vào sự mê muội.
"Em chỉ cần đứng đây đợi thôi. Đừng làm bẩn chiếc áo duy nhất em đang có trên người." - Khôi nói, giọng anh trầm thấp, mang theo một chút nuông chiều khiến tim Diệp hẫng đi một nhịp.
"Nhưng em thấy ngại lắm... Em sang làm phiền anh, lại còn mặc đồ của anh..."
Khôi đột nhiên dừng mọi động tác. Anh quay hẳn người lại, ép Diệp vào mép bệ bếp. Hai tay anh chống hai bên, khóa chặt cô trong vòng vây của mình. Ánh mắt anh lúc này không còn sự điềm tĩnh thường ngày mà rực cháy một ngọn lửa nguyên thủy.
"Diệp này, em có biết một người đàn ông sẽ nghĩ gì khi thấy một cô gái mặc áo sơ mi của mình không?"
Câu hỏi của anh như một gáo nước nóng dội thẳng vào tâm trí Diệp. Cô lắp bắp, đôi môi mọng đỏ hơi run rẩy: "Anh... anh rể, anh nói gì vậy? Em không hiểu..."
"Em hiểu." - Khôi cúi xuống thấp hơn, môi anh gần như chạm vào vành tai cô - "Em hiểu rõ hơn ai hết. Sự ngây thơ này của em... nó đang hành hạ anh đấy."
Bàn tay anh lại một lần nữa tìm đến eo cô, nhưng lần này không phải là một cái chạm vô tình. Anh siết nhẹ, kéo cô sát hơn vào người mình. Diệp cảm nhận được sự cứng cáp của cơ thể anh áp sát vào sự mềm mại của mình. Một tiếng "ưm" nhỏ thoát ra từ cổ họng cô, nửa như phản kháng, nửa như đầu hàng.
Đúng lúc đó, một tiếng sét nổ vang trời khiến căn nhà rung chuyển. Ánh điện trong nhà chớp nháy vài cái rồi tắt lịm. Không gian chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng mưa gào thét và tiếng nhịp tim của hai con người đang đập liên hồi.
Trong bóng tối, các giác quan trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Diệp cảm thấy bàn tay Khôi đang chậm rãi di chuyển từ eo lên phía trên, lướt qua mạn sườn, khiến cô rùng mình từng cơn.
"Đừng mà anh rể... đừng..." - Tiếng thì thầm của cô yếu ớt vô cùng.
"Đừng gì? Đừng chạm vào em, hay đừng để em thấy anh đang khao khát em thế nào?"
Khôi áp môi mình vào cổ Diệp, hơi nóng từ hơi thở của anh khiến cô gần như khuỵu xuống. Cô đưa tay bám chặt vào vai anh, những ngón tay nhỏ nhắn cắm sâu vào lớp áo ba lỗ của anh như tìm kiếm một điểm tựa giữa cơn bão lòng. Cô biết mình nên chạy đi, nên đẩy anh ra và chạy vào phòng ngủ khóa chặt cửa lại. Nhưng chiếc áo sơ mi trắng đang khoác trên người cô giống như một sợi dây xích vô hình, trói buộc cô vào người đàn ông này, vào cái mùi hương đàn hương đang làm tê liệt mọi lý trí của cô.
Trong bóng tối, Khôi khẽ bật cười một tiếng trầm đục, nụ cười mang theo vẻ tự giễu nhưng cũng đầy chiếm hữu. Anh không buông cô ra, mà trái lại, hơi thở của anh bắt đầu tìm kiếm bờ môi của Diệp.
Mọi thứ xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại sự hiện diện của người đàn ông là chồng của chị gái cô, và cảm giác tội lỗi đang lớn dần lên, ngọt ngào và đắng ngắt như chính ly rượu vang đang đặt trên bàn.