Bóng tối bao trùm lấy căn bếp, chỉ còn lại những ánh chớp lập lòe từ bên ngoài hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên hai bóng hình đang quyện vào nhau. Trong sự tĩnh lặng đột ngột khi mất điện, tiếng mưa dội xuống mái nhà dường như càng trở nên tàn nhẫn, thúc giục những bản năng bị kìm nén bấy lâu nay trỗi dậy.
Diệp cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào cơn lốc xoáy. Mùi hương gỗ đàn hương từ lồng ngực Khôi không chỉ dừng lại ở khứu giác, nó như thấm qua làn da, chạy dọc theo huyết quản và làm tê liệt mọi dây thần kinh tỉnh táo cuối cùng của cô. Bàn tay anh vẫn siết chặt eo cô, và trong bóng tối, Diệp cảm nhận được sự chuyển động của những thớ cơ săn chắc dưới lớp áo ba lỗ mỏng của anh.
“Anh rể… điện… điện hỏng rồi.” – Cô lí nhí, cố gắng bám víu vào một thực tế khách quan để kéo mình ra khỏi sự mê muội.
“Để nó hỏng đi.” – Giọng Khôi trầm đục, khàn đặc như tiếng gầm nhẹ của một loài mãnh thú.
Anh không buông cô ra. Ngược lại, trong bóng tối, anh càng dạn dĩ hơn. Khôi vùi mặt vào hõm cổ của Diệp, nơi mùi hương của sữa tắm dịu nhẹ hòa quyện với mùi da thịt thanh tân của thiếu nữ. Hơi thở nóng hổi của anh lướt qua làn da nhạy cảm, khiến Diệp run rẩy đến mức đôi chân không còn đứng vững. Cô vô thức bám chặt lấy bả vai rộng của anh, những đầu ngón tay bấu sâu vào da thịt anh qua lớp vải.
Khôi khẽ rên rỉ một tiếng trong cổ họng. Đó là âm thanh của sự chịu đựng đã đi đến giới hạn. Anh nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi hẳn lên bệ bếp bằng đá lạnh buốt. Sự tương phản giữa cái lạnh của mặt đá và hơi nóng hừng hực từ cơ thể Khôi khiến Diệp khẽ thốt lên một tiếng "A" kinh ngạc.
Chiếc áo sơ mi trắng bị đẩy ngược lên, để lộ đôi chân trần trắng muốt đang kẹp lấy hông anh một cách vô thức. Khôi chen vào giữa hai chân cô, áp sát cơ thể mình vào khoảng trống nhỏ hẹp đó. Lúc này, Diệp cảm nhận rõ ràng nhất sự nam tính của anh – một sự hiện diện mạnh mẽ, cứng cáp và đầy đe dọa.
“Em có biết vì sao anh lại để mùi đàn hương trong nhà này không?” – Khôi thì thầm, môi anh lướt nhẹ dọc theo xương quai xanh của cô, mỗi nơi đi qua đều để lại một vệt lửa nóng bỏng.
Diệp không thể trả lời. Cô chỉ biết ngửa cổ ra sau, đón nhận những nụ hôn vụn vặt nhưng đầy mãnh liệt của anh.
“Vì nó giống như em… thanh tao nhưng lại khiến người ta nghiện đến không dứt ra được.”
Nam dứt lời, bàn tay anh bắt đầu thám hiểm sâu hơn. Anh không vội vàng, mà chậm rãi lướt qua mạn sườn, cảm nhận từng nhịp tim hỗn loạn của cô em vợ dưới lớp áo sơ mi mỏng manh. Khi tay anh chạm đến ranh giới của chiếc nội y, Diệp bừng tỉnh trong giây lát. Cô nắm lấy cổ tay anh, đôi mắt mở to trong bóng tối, tràn đầy sự khẩn thiết và tội lỗi.
“Đừng mà anh… Chị Lan… chị ấy sẽ giết em mất.”
Cái tên của người vợ, người chị như một gáo nước lạnh tạt vào không gian đang đặc quánh sự ám muội. Khôi khựng lại. Anh tựa trán mình vào trán cô, hơi thở của cả hai giao hòa, dồn dập và đứt quãng. Anh biết cô nói đúng. Giữa họ là một vực thẳm đạo đức, là một mối quan hệ cấm kỵ mà chỉ cần bước thêm một bước nữa, tất cả sẽ tan tành.
Nhưng mùi hương đàn hương và hơi ấm lạ lẫm từ cơ thể Diệp lúc này lại có sức nặng hơn mọi lời giáo huấn trên đời. Khôi khẽ buông tay ra khỏi eo cô, nhưng lại áp sát gương mặt mình vào sát môi cô, chỉ cách một khoảng hẹp như sợi tóc.
“Nếu em thực sự muốn anh dừng lại, hãy nhìn vào mắt anh và nói rằng em không hề cảm thấy gì cả.”
Diệp run rẩy. Làm sao cô có thể nói dối? Ngay lúc này, cơ thể cô đang biểu đạt một sự khao khát trái ngược hoàn toàn với lời nói. Sự rung động này, sự thèm khát cái chạm của anh rể đã nhen nhóm trong cô từ những lần gặp gỡ tình cờ, từ những lần anh vô tình quan tâm cô hơn mức bình thường.
Cô không nói được. Cô chỉ thấy nước mắt mình khẽ rơi, nóng hổi trên gò má. Khôi đưa tay lau đi giọt nước mắt ấy, rồi bằng một động tác dứt khoát, anh cúi xuống, chiếm lấy bờ môi mọng đỏ đang hé mở của cô.
Đó không phải là một nụ hôn nhẹ nhàng. Nó là một sự chiếm hữu, một sự trút bỏ mọi kìm nén bấy lâu nay. Diệp choáng váng, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Vị rượu vang chát nhẹ từ môi anh truyền sang, hòa quyện với vị mặn của nước mắt. Cô buông xuôi đôi tay đang chống cự, thay vào đó là vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự vụng về và nồng nhiệt của một người con gái lần đầu biết đến dục vọng.
Tiếng sấm lại nổ vang, và lần này, ánh điện bỗng dưng bừng sáng trở lại.
Ánh sáng đột ngột khiến cả hai giật mình tách nhau ra. Diệp bàng hoàng nhìn thấy gương mặt mình phản chiếu trong đôi mắt đầy dục vọng của Khôi. Cô thấy mình trong chiếc áo sơ mi của anh, tóc tai rối bời, đôi môi sưng đỏ. Sự trần trụi dưới ánh đèn khiến cảm giác tội lỗi ập đến như thác lũ.
Khôi đứng lặng người, nhìn em vợ của mình đang ngồi trên bệ bếp, vừa quyến rũ vừa đáng thương. Anh lùi lại, hơi thở vẫn chưa thể bình ổn.
“Điện… điện có lại rồi.” – Anh nói, giọng khàn đặc, quay lưng về phía cô để che giấu sự biến đổi rõ rệt trên cơ thể mình.
Diệp vội vàng nhảy xuống khỏi bệ bếp, kéo lại vạt áo sơ mi đang xộc xếch. Cô không dám nhìn anh, chỉ biết cắm cúi chạy thẳng vào phòng ngủ dành cho khách, bỏ lại sau lưng mùi đàn hương quẩn quanh và hơi ấm lạ lẫm vẫn còn in dấu trên từng tấc da thịt.
Cánh cửa phòng đóng sầm lại, Diệp dựa lưng vào cửa, trượt dài xuống sàn nhà. Tim cô vẫn đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn không ngừng rơi, nhưng trong lòng cô, một cơn bão khác đã chính thức bắt đầu.